KINH DOANH

Bắt nạt nơi công sở: Là do bạn thích thổi phồng cảm xúc, bóp méo sự thật hay do bạn quá yếu kém để người khác lấn át?

TRÍ THỨC TRẺ   12/06/2019 • 15:21

Đôi khi, chuyện bé như con kiến, qua cảm xúc của bạn bỗng biến thành con voi và qua lời kể của bạn với người khác thì con voi trở thành quái thú lúc nào không hay...

Không hiểu sao, dạo này nhận rất nhiều tin nhắn của các bạn tâm sự chuyện bị trù dập, bắt nạt, ép người quá đáng nơi công sở. Chắc này là chuyện phổ biến ở Việt Nam. Một tin nhắn, thật ra chưa bao giờ đủ để tôi cho bạn lời khuyên. Giờ thử sử dụng tư duy phản biện để hỏi tới xem chuyện này thật sự là gì?

Câu hỏi đầu tiên là, chuyện có thật sự nghiêm trọng như bạn nghĩ hay không? Khi bị buồn bực uất ức gì một chút, con người có xu hướng cho phép cảm xúc thổi phồng, bóp méo sự thật. Chuyện chút xíu, bị sếp la chẳng hạn, tự nhiên thành con voi to vật vã giữa phòng. Rồi càng nghĩ, càng cho nó nuốt năng lượng giận hờn, con voi càng lớn và trở thành quái thú.

Có khi, không phải trù dập gì hết, mà bạn cần đáp xuống đối diện với bản thân, phân tích sự thật, và tự nhủ, thôi lan man nhiêu đó đủ rồi. Chuyện nhỏ cho qua. Nên, khi đội ngũ có chuyện và nổi sung nhau, tôi nghe tất cả các bên nhưng chắng bao giờ để tâm đến mấy cơn cảm xúc tán loạn của ai hết cả. Ai chả thích thổi phồng. Ai chả thích thêm thắt cho câu chuyện thêm phần cao trào khiến bản thân thành kẻ bị hại. Bấy nhiêu đó đủ rồi. Về dội mấy gáo nước lạnh lên đầu đi rồi phản tư về cái sự tào lao đó của mình.

TIN TÀI TRỢ

Nếu qua câu trên rồi, mà bạn nghĩ mình vẫn là kẻ bị hại, thì cho hỏi, ủa sao bạn cho phép người ta trù dập mình. Là bạn sợ mất việc nên không dám lên tiếng? Vì người ta đúng bạn sai? Vì bạn không có năng lực? Vì bạn có 'phốt' sẵn rồi nên há miệng mắc quai? Cuối cùng là tại làm sao? Bạn nghĩ ra lý do coi thử nó là gì. Nếu bạn không năng lực, bạn sai, bạn không biết phản biện, bạn nhu nhược thì lo mà tu sửa, phát triển bản thân mình trước. Bản thân mạnh mẽ, đủ kiến thức kỹ năng, đủ tự tin thì ai vô đây mà dám 'ăn hiếp' bạn làm gì.

Còn nếu bạn có đủ hết mà không biết phản ứng ra sao với kẻ bắt nạt, trù dập mình thì, lý do chính là vì bạn cho phép người ta bắt nạt mình thôi. Nhiều người có tính thích lấn át người khác để chứng tỏ mình mạnh. Ai yếu bóng vía, cho họ lấn một lần sẽ bị họ lấn mãi tới hết đất dung thân. Là bạn mở cửa thành cho người ta tấn công thôi. Dừng họ lại, nói thôi, bao nhiêu đó đủ rồi, lấn nữa đừng trách. Có người sẽ dừng lại. Có người sẽ cứ sấn tới. Đây là lúc bạn cần xù lông để bảo vệ lấy mình.

Nếu tổ chức đó kẻ bắt nạt đứng đầu, bạn chẳng làm gì khác được mà ngày càng trầm cảm thì sao? Nghỉ chứ sao. Sợ gì không dám nghỉ? Quay lại, cũng là chuyện ta sợ. Bạn sợ vì cớ gì chỉ có mình bạn biết. Nếu bạn muốn giải quyết chuyện này chỉ còn cách là tự chữa cho bản thân hết sợ mà thôi. Còn nếu bạn ngồi đó chịu đựng rồi tìm cách than van, bệnh trầm cảm là khó chữa.

Ngoài kia đời thênh thang và nhiều cơ hội lắm. Ta chỉ cần sẵn sàng thì các kiểu lựa chọn nó bày ra. Không sẵn sàng, để người ta lấy át là tại ta. Quay về sửa mình, phát triển bản thân chính là lời giải. Đừng cho ai cơ hội làm như thế. Ta sống sao, làm gì là lựa chọn của riêng ta. Không ai, không ai được quyền bắt nạt ai trên đời này cả.

Theo Nguyễn Phi Vân/Trí thức trẻ

Thích

Tags: thổi phồng | sự thật | bắt nạt | cảm xúc | bản thân | trù dập | cho phép | thật sự | phản biện

MỚI NHẤT

goto top