TÂM SỰ

Bây giờ chồng tôi đã quên đón con rồi, chắc có ngày anh quên cả vợ luôn

AFAMILY   13/01/2018 • 16:33

Lão quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội lẫn ngây thơ. “Ủa, con em đón rồi mà”. Sau đó, lão lại ngớ ngớ ra rồi hớt hơ hớt hải “Chết, anh quên con rồi'.

Tôi không hiểu sao mấy anh cứ hay chê phụ nữ chúng tôi “não cá vàng” sau sinh. Tôi cũng sinh con đây thế mà trí nhớ tôi vẫn rất tốt, rất minh mẫn. Còn lão chồng tôi có sinh đứa nào đâu mà 'não cá vàng' thế không biết.

Lão ấy à, có hôm đi tới công ty rồi chạy như bay về nhà vì quên tập tài liệu quan trọng. Kết quả hôm ấy lão gọi điện than thở với tôi bị trừ mất nửa ngày lương vì đến quá trễ. Thế có điên không ạ?

Có lần tôi còn phải đem giày đến tận công ty lão vì lão đi luôn đôi dép lê ở nhà mà không thay ra. Đến nơi, ai nhìn tôi cũng cười cười thông cảm. Một cậu nhân viên cười nói: “Trưởng phòng may chưa mặc luôn đồ ngủ tới công ty thôi chị ơi”. Tôi nghe mà suýt sặc nước. Nếu có ngày đó xảy ra, chắc 'não cá vàng' của lão đã đạt đến độ thượng đỉnh.

Tôi sinh con xong vẫn minh mẫn lắm. (Ảnh minh họa)

Được ưu điểm lão cũng biết chăm sóc gia đình, thương yêu vợ con lắm. Lão không ngại đi chợ, trả giá, nhưng mấy lần mua xong thứ này rồi bỏ quên thứ khác. Có lần tôi kêu lão đi chợ mua cá về nấu canh chua. Khi về thấy lão xách vào nhà túi xau. Tôi hỏi cá đâu? Lão ngớ người tầm vài giây rồi chạy bạt mạng: “Chết cha, anh để quên cá ở ngoài hàng rau rồi”.

Thương chồng, tôi mua nào thuốc bổ trí nhớ, thuốc dưỡng thần kinh,… cho lão uống. Lão ngoan ngoãn uống lắm. Lúc nào cũng uống rồi lầm bầm: “Uống cho nhớ tốt chứ có ngày quên mất vợ con”.

Thế mà càng uống lão càng điên điên dở dở hơn. Tôi gọi điện bảo lão về sớm thì đi đón con rồi tạt qua chợ mua gì về nấu ăn. Nói rõ ràng thế mà không hiểu sao lão chỉ nhớ mỗi vế sau. Tới gần 6h chiều, cô giáo gọi điện cho tôi nỉ non kêu tôi tới đón cháu cho cô đi về. Tôi giật thót người.

Đón con về rồi, tôi bảo con bé đứng bên ngoài, tôi giả vờ vào nhà xem lão đang làm gì ở trong. Tôi thấy lão lúi húi chiên chiên rán rán gì đó. Tôi giả vờ hỏi: “Con đâu anh?”. Lão quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội lẫn ngây thơ. “Ủa, con em đón rồi mà?”. Sau đó, lão lại ngớ ngớ ra rồi hớt hơ hớt hải: “Chết, anh quên con rồi. Anh quên mất phải đón con bé. Em coi cá, anh đi đón con chứ nó khóc”.

Con gái tôi thấy ba cuống lên thì cười ngoài cửa. Lúc này anh mới thở phào. Vâng, đến con mà lão chồng tôi cũng quên được thì chẳng hiểu anh nhớ cái gì?

Lão lớ ngớ rồi hớt hơ hớt hải: 'Chết, anh quên mất con rồi'. (Ảnh minh họa)

Có lần, sáng lão đi làm trễ hơn tôi nên lão xung phong đi mua cá cho tươi. Đến chiều tôi đi làm về, mở tủ lạnh chẳng thấy cá đâu. Tôi hỏi, lão còn nói là sáng nay lão không mua, lão chẳng biết cá gì hết? Tôi cũng thôi vì nghĩ chắc lão lại quên mất cá ở ngoài chợ rồi cũng nên.

Vài ngày sau, phòng làm việc của lão bắt mùi hôi thối không sao chịu được. Đã thế lão còn hay mở máy lạnh nên mùi càng nặng hơn. Chủ nhật tôi nghỉ làm nên ra sức dọn dẹp. Và cuối cùng tôi dọn ra một bịch cá đã phân hủy. Tôi chụp ảnh lại, gửi lão xem.

Lão cười khổ thanh minh chắc do mua về lão vội đi làm nên quên cất vào tủ lạnh. Rồi lão quên bén luôn bị cá, cứ như thể nó không hề tồn tại trong trí nhớ vậy. Thế hỏi có bực mình với lão không?

Nhìn vào chồng mình, tôi tin “não cá vàng” là có thật mọi người ạ. Chỉ là đến mức như chồng tôi thì khó sống quá. Mới gần 40 tuổi đã thế, lão già thêm vài tuổi nữa chắc lão quên mất đường về nhà luôn quá. Mà chẳng biết có nên đưa lão đi khám không biết, vì công việc lão vẫn làm rất tốt, chỉ có cuộc sống hàng ngày thì cứ như con cá vàng thế đấy.

Theo Hà Nguyên / Helino (Trí thức Trẻ)

Viettel khuyến mại đặc biệt: Khách hàng được Đọc báo, Xem video tẹt ga, MIỄN CƯỚC 3G/4G từ 12h-13h hàng ngày khi truy cập Netnews.vn. Chi tiết xem ngay TẠI ĐÂY để hưởng ưu đãi.

Thích

MỚI NHẤT

goto top