PHÁP LUẬT

Cạn nghĩa vợ chồng vì… xa mặt cách lòng

PHÁP LUẬT TPHCM   25/03/2019 • 06:35

Người đàn ông chợt đến, đánh thức trái tim yêu đương tưởng cằn khô của người phụ nữ, rồi bỗng một ngày người đàn ông lại ra đi, người ở lại đong đầy nước mắt…

Reng…reng…rengggg. Khi những tiếng chuông khô khốc của TAND TP Đà Nẵng vang lên thông báo kết thúc nghị án cũng là lúc nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt chị HTNY (trú quận Liên Chiểu, Đà Nẵng). “Rứa là kết thúc thật rồi. Cả thanh xuân dành cho ổng, cứ tưởng ổng sẽ mãi thương mình, ai ngờ kết thúc như ri” - chị Y. nói…

Nhen lên đốm lửa yêu đương…

Chị là người con của TP biển Đà Nẵng, còn anh CMH lớn lên ở một tỉnh miền núi nghèo thuộc Đài Loan. Hai người vô tình gặp nhau khi chị Y. đang là lao động bất hợp pháp tại lãnh thổ này. Từng lỡ dở một lần đò, lại phải sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ bị trục xuất về nước nên hồi đầu thấy anh làm quen, chị Y. nào dám mở lòng. Nhưng rồi nhờ sự kiên trì và tấm chân tình của mình, anh H. đã dần thuyết phục chị về nhà “góp gạo thổi cơm chung”.

Anh H. là kỹ sư điện lạnh còn chị Y. phụ bếp cho một quán ăn nhỏ. Hai người sống trong một căn phòng thuê bé xíu. Cuộc sống tuy chưa dư dả nhưng họ luôn đầy ắp tiếng cười. Sau tám năm bên nhau, một ngày nọ anh H. dẫn chị Y. về thăm quê rồi bất ngờ cầu hôn chị giữa đồi chè xanh mướt của gia đình.

Thế nhưng ông trời thật khéo trêu ngươi, hạnh phúc tưởng như vẹn tròn thì chị Y. nhận được tin mẹ chị qua đời. Vậy là gác lại tất cả, chị gạt nước mắt về Việt Nam (VN) chịu tang mẹ. “Em an tâm về nước làm tròn chữ hiếu. Anh sẽ sang VN chính thức đón em về làm vợ, đừng lo lắng gì cả” - tiễn chị ra sân bay, anh hứa.

Năm 2011, anh H. sang VN và một đám cưới nhỏ diễn ra trong niềm hân hoan của bà con xứ biển. Ai nấy đều mừng cho chị, bởi sau bao năm bôn ba xứ người, cuối cùng chị cũng tìm được một người yêu thương mình hết mực. Cưới xong, anh về nước làm thủ tục bảo lãnh vợ sang Đài Loan, còn chị ở lại VN đếm ngày gia đình đoàn tụ.

… Rồi phũ phàng dập tắt

TIN TÀI TRỢ

Ba, sáu, 12, 24… tháng trôi qua, lòng chị Y. như lửa đốt khi niềm hy vọng về giây phút vợ chồng đoàn tụ ngày càng mong manh. Một ngày nọ, anh H. bất ngờ gọi điện thoại thông báo anh không thể đón chị sang như đã hứa. Sau đó anh trở lại VN thăm chị một, hai lần rồi… thôi hẳn. Những cuộc điện thoại, những dòng tin nhắn nhớ nhung, yêu thương cũng thưa dần rồi không còn nữa.

Ba năm sau giây phút ấy, chị Y. mới chấp nhận được sự thật anh có người phụ nữ khác và nộp đơn xin ly hôn. Xuất hiện tại phòng xử dân sự của TAND TP Đà Nẵng, chị mặc một chiếc váy nền nã, bên ngoài khoác áo chống nắng. Khuôn mặt có phần hốc hác, mái tóc búi cao, vài sợi tóc lơ thơ xõa xuống bờ vai gầy vô tình tô thêm vẻ cô độc ở người phụ nữ vừa bước sang tuổi 55.

Có một điều trùng hợp là chủ tọa và đại diện VKS đều là những phụ nữ trạc tuổi chị Y. Bởi vậy phiên tòa không có bị đơn hôm đó dường như không có khoảng cách giữa những người tiến hành tố tụng và người tham gia tố tụng. Sự lắng nghe, đồng cảm và chia sẻ của tòa đã tạo sự tin cậy cho chị Y. mạnh dạn giãi bày.

“Anh bỏ rơi chị như vậy, chị có hận anh không?” - nữ chủ tọa ôn tồn. Chị Y. lắc đầu, giọng nhẹ tênh: “Từ nhỏ tui đã phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh, bị người chồng vũ phu đánh tưởng như chết đi sống lại, rồi bị người ta lừa sang Đài Loan. Tui không biết thế nào là cảm giác được quan tâm, chở che cho đến khi gặp anh. 10 năm qua, anh cho tui rất nhiều nhưng sau đó cũng chính anh lấy đi tất cả. Tui từng rất hận người đàn ông đó nhưng lúc này thì không. Nguyện vọng duy nhất của tui bây giờ là được ly hôn để sống an nhiên quãng đời còn lại”.

Sau khi nghị án, HĐXX tuyên chấp nhận yêu cầu ly hôn của chị. Rời khỏi phòng xử, chị khóc: “Rứa là kết thúc thật rồi! Nhưng thôi, thà vậy cho nó nhẹ lòng…”. Đà Nẵng hôm ấy trời xanh và nắng đẹp. Bóng chị Y. khuất dần giữa dòng người đông đúc. Ngày mai đã là một ngày khác, mong chị an nhiên và tìm thấy hạnh phúc cho mình.

Cánh cửa này đóng lại, cánh cửa khác mở ra…

“Sao chị không thử mở lòng đón nhận người khác? Hai người có con chung không?” - nữ kiểm sát viên nhẹ nhàng hỏi. Nghe nhắc đến con, nước mắt chị Y. lại chảy dài. “Tui không muốn đón nhận ai vì vẫn nuôi hy vọng một ngày anh sẽ trở lại. Ngay cả lúc này, nếu anh xuất hiện và nói cần tui thì tui sẵn sàng tha thứ tất cả. Nhưng tui biết điều đó không bao giờ xảy ra. Giá như tui có một đứa con mọi chuyện có lẽ đỡ hơn” - chị Y. bộc bạch.

“Chị đừng miễn cưỡng như vậy! Cánh cửa này đóng lại thì cánh khác sẽ mở ra. Đừng mãi ngoái nhìn quá khứ trong khi người ta đã có hạnh phúc mới. Hãy tin là chị xứng đáng với người khác tốt hơn, dù muộn!” - nữ kiểm sát viên an ủi. 

Theo VĨNH KỲ/Pháp luật TPHCM Link Gốc:           Copy Link
https://plo.vn/phap-luat/can-nghia-vo-chong-vi-xa-mat-cach-long-823592.html

Thích

MỚI NHẤT

goto top