QUÂN SỰ

Chiến trường K: Lính tình nguyện VN, giấc ngủ trên tấm ván của người chết và những lần giáp mặt 'ma đói'

TRÍ THỨC TRẺ   17/06/2019 • 21:36

Anh Chính rầu rĩ bảo: 'Ma đói, ma đói đấy, chúng mày có đổ đạn đi cũng không trúng đâu. Cấm thằng nào đuổi, nó dẫn vào ổ phục đấy'.

Cảnh hoang tàn và ghê rợn ở phum Th’mei

Mùa mưa đến, tiểu đoàn 4, Sư đoàn 9 chúng tôi rời khỏi vùng sơn lam chướng khí chân núi Aoral, vương quốc ma rừng sốt rét, về phum Th’mei ngoài ga Bamnak củng cố.

Th’ mei là một phum bỏ hoang, như hầu hết các phum trong khu vực. Dãy nhà sàn lừng lững, mái ngói lên rêu phủ bóng tối xuống mảnh sân đầy cỏ dại. Trên sân, mấy cái cối giã gạo đã mục thủng đáy chỏng trơ. Xoài tượng rụng vàng gốc bốc mùi men rượu chua nồng.

Bước lên thang, những bậc gỗ cũ kẽo kẹt sẵn sàng rụng xuống. Những ngôi nhà sàn rộng nhưng tăm tối, đầy ẩm mốc và tử khí.

Có khi thấy cả xác người đã phân huỷ, dưới lớp áo quần đã mủn là những bộ xương rã rời. Tóc rụng quanh sọ không tiêu huỷ, xếp thành lớp chằn chặn trên sàn.

Một ngôi nhà ngói lớn trong phum có bộ ván ngựa hai mảnh bằng loại gỗ mun đen dày rất đẹp. Chủ nhân cỗ ván đôi trường miên ngọa ngự bên trên, trong hình thù một bộ xương người.

Tóc dài xếp lớp buộc dây nilon, chắc đó là xương đàn bà còn trẻ. Chúng tôi dùng xẻng gạt, bỏ hết những gì còn lại hình hài của chủ nhân cũ xong, bốn thằng một tấm khiêng mang ra suối, nhờ nước xuôi dòng về cứ tiểu đoàn.

Trung đội thông tin đóng cọc ngâm hai tấm ván dưới suối gần tháng làm cầu tắm giặt. Anh Ky tiếc của, bảo khiêng lên làm ván nằm cho mát, lật mặt gỗ lại mà nằm, sợ đếch gì.

Khi mang 2 tấm ván lên nhà, thằng Quan với Toàn cồ không chịu nằm. Thằng Quan lính miền Tây mới bổ sung, học hết lớp 12 kiến thức đầy mình.

Nó có căn hợp hồn sao đó với bộ ván mới, mặc dù nó không bao giờ dám ngủ trên đó. Tuy nằm chỗ khác nhưng đêm liên tục nghiến răng kèn kẹt. Thỉnh thoảng lại lảm nhảm hoặc hét lên khi nằm mơ. Sau rồi nó ôm chiếu về nhà trung đội chỗ anh Nhương ở.

Tôi với anh Ky nằm chung đôi ván chẳng làm sao hết. Mất ngủ không, mộng mị cũng không. Hoàn toàn không có gì khác thường. Có điều tấm ván này là cái phong vũ biểu dự báo thời tiết khá chính xác.

Bộ đội tình nguyện Việt Nam trên chiến trường K.

Bình thường, thời tiết tốt không có vấn đề gì xảy ra. Hễ khi trên tấm ván thiêng ấy thấy một viền hình người nằm xuôi mờ mờ hiện ra, có thể đánh cá mười ăn một với chúng nó rằng ngày mai sẽ trời mưa sầm trời tối đất, kể cả đó đang là một ngày chớm mùa khô.

Bấy giờ đang là mùa mưa nên ngày nào cô ấy cũng hiện. Nó hẳn có duyên giời với những chàng trẻ trai bất cần, bóng vía cứng cáp cùng cuộc đời xông pha vô tư lự.

Rình rập ma đói mùa mưa

Mùa mưa đến cũng có nghĩa mùa sốt rét bắt đầu tác quái. Đơn vị đã có những người sốt nằm li bì. Quân số tác chiến bắt đầu giảm đi. Y tá tiểu đoàn và các đại đội phát thuốc Nivaquin.

Những toán địch nhỏ vẫn bâu bám rất sát. Chúng nó bám theo dân ra ngoài ga kiếm ăn vì trong rừng hết lương thực. Đơn vị đêm đêm tổ chức phục kích quanh chỗ dân ở tạm. Lính Pốt không liên lạc dọa dẫm dân lấy lương thực được, tụi nó sẽ trở thành ma đói, bởi ngay dân cũng còn đang đói.

Quanh ga có mấy phum cũ bỏ hoang, nơi các cây ăn quả đang ra trái. Bọn địch đói lần lũi ăn tranh cả trái cây với chúng tôi.

Xoài chín chúng nó mò vào ăn ngay gốc, xoài xanh chúng nó đập rụng mang đi hết. Nhiều gốc cây ổi dại thấy mấy quả xanh nham nhở vết răng lăn lóc dưới đất, nhựa còn chưa kịp thâm, chứng tỏ mấy con ma đói vừa đi qua đây.

Những sân nhà cũ, đậu đen mọc len với cỏ dại. Giống đậu đen bình thường đã biến đổi kỳ lạ thành một loài dây leo, vươn lên quấn hàng rào, chen nhau với các cây bụi khác. Chúng tôi hay lùng mót trái đậu chín, gom phơi nổ hạt để nấu chè.

TIN TÀI TRỢ

Được vài bữa trở lại vườn đậu, đã thấy dấu dép vuông của mấy thằng ma Pốt đói đến thu hoạch trước. Nó ngắt cả ngọn đỗ non để ăn. Bọn tôi bắt chước, hái ngọn đỗ non nấu canh cũng thấy rất bùi, ngon hơn rau tàu bay môn thục.

Có lần đại đội rời đi lùng sục, địch mò hẳn vào chỗ trú quân tạm. Cái chum sứt lớn chúng tôi thái măng le ngâm chua để ăn dần. Tụi ma đói vớt hết sạch măng, sau đó đập tan cái chum. Anh Chính tức tối chửi bới rầm rĩ.

Người với ma quanh quẩn vờn nhau quanh cái ga xép. Một buổi sáng sớm mưa mù, đang đánh răng ở cái rãnh ven đường, tôi thấy 2 bóng đen khoác súng vật vờ trên đường lớn từ cửa rừng ra. Tôi chỉ tay, ra hiệu cho thằng Trung đang rửa mặt bên cạnh. Nó hấp tấp chạy sang bên kia đường về võng lấy súng.

Hai cái bóng thấy động dừng lại, dập dình cao thấp đứng nhìn một lát rồi lững thững trở lui. Lính đại đội kê súng ngắm bắn phát một, rành rẽ như bắn tập. Chúng vẫn lững thững không chạy, lả lướt đi trên các bụi trinh nữ như trêu ngươi trước cả chục họng súng xả đạn mà không phát nào tin.

Thiếu nữ Campuchia tặng hoa các chiến sĩ tình nguyện Việt Nam

Anh Chính rầu rĩ bảo: "Ma đói, ma đói đấy, chúng mày có đổ đạn đi cũng không trúng đâu. Cấm thằng nào đuổi, nó dẫn vào ổ phục đấy". Khuất hẳn trong rừng, thấy tụi nó bắn lại 3 phát toác toác.

Thằng Trung bảo: "Địch anh ạ, không phải ma".

Anh Chính lại điên lên mắng: "Chúng mày chỉ bắn chim cu là thạo. Mấy thằng ăn cắp măng gần thế tao vừa nhắm mắt vừa bắn cũng trúng".

Không biết chúng nó giỡn bọn tôi hay không có sức để chạy. Tôi ra rẫy mì nhổ củ non về nấu canh. Củ mì mới ra bằng ngón chân cái thái vát nấu chua với lá giang ăn nhớt nhèo nhưng lạ miệng.

Khi rau đã cạn, canh mì non cũng là một thứ nuốt trôi cơm. Rũ đất củ xong, tranh thủ tắm suối và giặt luôn bộ quần áo đang mặc trên người. Một thằng trai phố, sau mấy năm lang bạt giờ cũng biết lụi cụi làm những việc canh trồng.

Buổi chiều lặng trong tiếng suối. Nằm ngửa tựa hòn đá mồ côi, thấy nước lùa cát chảy xoi xói dưới lưng thật buồn.Một cơn giông đen sầm đang tới. Mây đùn lên, dựng những hình thù quái dị, vần vụ như sóng thần trên đỉnh rừng.

Lớp mây nọ chồng lên khuất lấp lớp mây kia trông thật hùng vĩ. Thả nổi người bềnh bồng trong nước, lặng ngắm sự biến chuyển huyền diệu của vũ trụ, thấy mình đang ở rất xa. Bao giờ có một chiều mưa như thế này, được nằm dài trên cái giường ấm, bật ngọn đèn bàn đọc lại cuốn sách cũ, lười biếng chờ mẹ gọi dậy ăn cơm?

Chắc là còn lâu lắm.Mây cuốn dần, sà xuống tràn qua đỉnh cây dầu rái cao vút bên bờ suối trung đội vận tải. Cây dầu gốc to cỡ hơn hai người ôm, vảy thân rắn đanh, mốc xám như vảy sắt. Rừng ven suối tối sẫm như ngả sang đêm.

Mưa lộp bộp lắc rắc, rồi mưa dội ù ù. Lúc đó, một sự lạ lùng xảy ra ngay trước mắt. Từ các cành ngang của cây dầu cổ thụ, những tia sáng mảnh màu lá mạ kêu lách tách, toả lằng nhằng xuống đám rừng khộp mọc xung quanh.

Các tia lửa xanh từ đó, lại nhay nháy như một bộ rễ trần khổng lồ phát sáng, toả xuống đám cây thấp hơn trong câm lặng.

Cố tự trấn tĩnh, bụng bảo dạ rằng đây chỉ là sự phóng điện trong điện trường tĩnh điện cao, như bài học vật lý, bình thường thôi.

Nhưng chợt nhớ Quỳnh xe lôi đi ném cá, ôm trọn quả tức thì mấy tháng trước đúng bến suối này. Lại nhớ đến những bóng ma Pốt đói rập rình, bắn mãi không trúng.

Tóc đang ướt, nhưng có cảm giác cũng đang kêu lách tách, dựng đứng hết trên đỉnh đầu. Sự hoảng sợ bùng phát, làm tôi mất kiểm soát.

Mưa quất rát lưỡi mới biết mồm mình đang há. Bỏ cả đám quần áo ướt và bó sắn, tôi hộc tốc trườn ngụp xuôi dòng suối về bếp tiểu đoàn. Chí đen đang cạo cháy trên bến anh nuôi kéo tôi lên.

Hắn bảo: "Tóc mày ướt sao dựng cứng như lông nhím thế này. Cái mặt gì nom đen sịt như mặt thiên lôi".

Chí đen hoàn toàn không biết tôi vừa giáp mặt thiên lôi.

Theo Trung Sỹ/Trí thức trẻ

Thích

Tags: chúng tôi | chúng nó | tấm ván | Tiểu đoàn | Trung đội | bình thường | Đại đội | xuôi dòng | bắt đầu | lương thực

MỚI NHẤT

Tai nạn giao thông

Tai nạn giao thông

Nhân dân    36 phút trước

goto top