TÂM SỰ

Đi cà phê với bạn, tôi tình cờ phát hiện bí mật giấu kín sau những buổi từ thiện của mẹ chồng

TRÍ THỨC TRẺ   19/06/2019 • 12:19

Thực ra sau khi biết sự thật này, tôi thấy thương mẹ chồng nhiều hơn là thất vọng.

Nhà chồng tôi chỉ có mình anh là con trai nên sau khi kết hôn, chúng tôi dọn về sống chung với bố mẹ chồng. Hơn nữa bố chồng lại bị tai biến, nằm một chỗ, càng cần sự đỡ đần của con cái hơn bao giờ hết.

Nhưng nói thì nói thế thôi chứ mọi việc từ sinh hoạt đến chăm sóc bố đều do mẹ đảm nhận. Một phần vì "con chăm cha không bằng bà chăm ông" và phần còn lại thì bố chồng tôi rất khó tính. Thế nên chúng tôi đã từng thuê rất nhiều giúp việc mà chẳng ai chịu nổi tính khí của ông.

Bản thân tôi là con dâu nhưng lúc nào cảm thấy thiệt thòi cho mẹ chồng. Năm nay bà mới ngoài 50, còn trẻ trung, mặn mà nhưng vì chồng đau ốm như thế nên đã phải về hưu non 2 năm nay.

Không chỉ có thế từ khi về làm dâu đến nay, tôi chưa một lần thấy mẹ chồng đi du lịch gì cả. Có lẽ mẹ tôi cũng muốn tham gia lắm nhưng không nỡ để chồng ở nhà mà đi liền mấy ngày. Thậm chí anh em trong họ có đám cưới hay giỗ chạp gì mà không thể không đi là bà lại vội vội vàng vàng để về với ông.

(Ảnh minh họa)

Thế nhưng khoảng 1 năm trở lại đây, tuần nào mẹ chồng tôi cũng ra khỏi nhà 1 hôm, đó là mỗi chiều thứ 7. Bà bảo bà tham gia một câu lạc bộ từ thiện, vừa để khuây khỏa lại vừa có ích cho xã hội. Đương nhiên vợ chồng tôi đồng ý cả hai tay và chủ động về sớm trông bố trong khi mẹ vắng nhà. Tuy nhiên, mới đây tôi đã phát hiện sự thật không đơn giản như thế.

Hôm thứ 7 vừa rồi, sau khi tôi về sớm trông bố như lời mẹ dặn thì bà vội vàng bàn giao lại cho con dâu rồi xách túi đi ngay. Nhưng được một lúc thì chồng tôi cũng về mà tình cờ một người bạn của tôi từ miền Nam ra chơi nên gọi điện rủ tôi đi cà phê. Lâu chưa gặp nhau và có chồng ở nhà trông bố nên tôi đồng ý ngay.

Người bạn hẹn gặp ở 1 quán cà phê không ở khu nhà tôi nên tôi bị lạc đường. Lúc đang ngơ ngác nhìn số nhà và tìm người để hỏi đường thì tôi tình cờ nhìn vào một quán nhỏ ven đường. Trong tích tắc đó tôi thấy một bóng dáng quen thuộc, đó chẳng phải ai khác mà chính là mẹ chồng tôi! Không chỉ có thế, bà đang ngồi cạnh 1 người đàn ông cũng luống tuổi và nét mặt đầy tâm sự.

Tôi dừng xe đầy băn khoăn thì đúng lúc mẹ chồng tôi nhìn ra, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau. Luống cuống, tôi phóng xe đi nhưng vẫn kịp nhìn thấy sự hoảng hốt trong mắt bà… Tối đó về nhà, trong đầu tôi là hàng chục câu hỏi: Mẹ chồng tôi làm gì ở đó? Người đàn ông kia là ai? Chồng tôi đã biết gì chưa?

Dù vậy tôi vẫn quyết định im lặng còn thái độ của mẹ chồng tôi cũng khác. Bà tránh mặt tôi và không còn bình thường như mọi ngày. Đến hôm thứ ba, mẹ chồng chủ động gọi tôi ra nói chuyện riêng. Bà nói: "Hôn nhân không còn tình thì cũng còn nghĩa. Từ khi bố con đau ốm đến nay, ông thay tâm đổi tính, bà sống chỉ còn vì chữ "nghĩa" với chồng chứ không thiết tha tình cảm gì nữa. Nhưng có phải nói bỏ là bỏ được đâu hả con?".

(Ảnh minh họa)

Bà kể thêm, cách đây nửa năm, trong 1 lần đi làm từ thiện chung, bà quen người đàn ông kia. Vợ ông ấy mất đã lâu. Thương cảm hoàn cảnh của nhau, họ trò chuyện và dần dần nảy sinh tình cảm. Người đàn ông ấy muốn bà dứt khoát để họ có thể đến với nhau và chăm sóc nhau phần đời còn lại. Còn mẹ chồng tôi lại thương người chồng đau yếu nên không đành lòng.

Từ hôm bị tôi bắt gặp, mẹ chồng tôi bảo bà cảm thấy vô cùng đau khổ và xấu hổ. Bà nói bà sẽ sớm chấm dứt với ông ta, quay lại chăm sóc chồng cho trọn đạo vợ chồng. Nhưng tôi thương bà, bà còn trẻ và bà vẫn xứng đáng được hưởng hạnh phúc? Tôi cũng xót xa cho bố chồng, nếu bà đi tìm hạnh phúc mới, ông làm sao chịu đựng nổi? Tôi phải làm gì bây giờ?

Theo Miss Tơ/Trí thức trẻ

Thích

Tags: mẹ chồng | Bố chồng | chăm sóc | vội vàng | chủ động | làm gì | vắng nhà | cảm thấy

MỚI NHẤT

goto top