KINH DOANH

Kéo cáp trên đỉnh Trường Sơn

ĐẤT VIỆT   28/05/2019 • 15:18

Là nhà mạng tiên phong khởi tạo phổ cập viễn thông đến mọi miền, mọi người dân Việt Nam, những thành công của Viettel là kết quả của nỗ lực không ngừng vượt mọi thử thách để dựng trạm, kéo cáp ở mọi địa hình. Trong một lần theo chân đội thi công tuyến cáp quang Quảng Nam – Kontum, phóng viên Viettel Family đã được tận mắt chứng kiến và cảm nhận tinh thần vượt khó, quyết tâm hoàn thành công việc của người Viettel.

Chiều cuối năm. Chính giữa mùa đông. Đợt gió mùa đông bắc mạnh nhất trong năm đã vượt qua cả đèo Hải Vân, phủ lên cả khu vực Nam Trung bộ một cái lạnh hiếm hoi, thấm qua cả cửa kính chiếc ô tô đưa chúng tôi rời thành phố Đà Nẵng rực rỡ ánh đèn. 8h tối, chiếc xe đột nhiên chuyển hướng. Vũ Quốc Trung - cán bộ kỹ thuật trẻ của Trung tâm Truyền dẫn khu vực II khẽ bật lên: 'Đường Hồ Chí Minh!'. Chúng tôi - mấy tay nhà báo 'Hà Nội vô' tỉnh cả ngủ dán mắt vào cửa kính. Không thấy gì. Con đường gian khổ ngày nào bây giờ chúng tôi đang lao đi vun vút, tối mịt mù. Có đoạn đi cả chục cây số không gặp bóng người, bóng xe nào.

Lúc chiều, khi nghe kế hoạch của chúng tôi muốn 'ba cùng' với những người đang trực tiếp thi công tuyến cáp quang vu hồi giữa tỉnh Quảng Nam và Kontum bám theo đường Hồ Chí Minh, Trung đã can chúng tôi, mai hẵng đi, rằng trên đó mưa rét, thiếu thốn đủ đằng, không có chỗ nghỉ… Nhưng khi thấy chúng tôi cương quyết đi thì hắn cũng chẳng nói thêm câu nào, chỉ lẳng lặng đi lấy ống nhòm và lên xe ngay. Còn bây giờ hắn đang gọi điện chíu chít để xác định chính xác điểm đến của chúng tôi - đâu đó trên tuyến đường còn heo vắng này. Trung phân trần 'Em cũng vừa trên đó về, nhưng toán thi công di chuyển liên tục nên đêm tối thế này tìm họ cũng không dễ đâu'.

Đúng là không dễ thật. Đường đèo tối đen bịt mắt. Thêm vào đó sương mù dày đặc khiến cho đèn pha ô tô chỉ còn hiệu quả trong mươi mét, đủ để không rơi xuống vực hay đâm vào thành taluy dương dựng đứng. Đoạn này chưa có sóng di động. Thông tin chính xác là nhóm thi công đang ở kilomet số 334 mà chúng tôi vòng đi vòng lại mấy lượt mà không thấy.

Thật may là đột nhiên bên đường hiện ra ánh đèn của một quán ăn chuyên dành cho dân xe tải đường dài. Nghe chúng tôi hỏi thăm nơi nghỉ của đơn vị bộ đội đang kéo cáp qua đây, anh chủ quán liền vớ cái đèn pin rồi nhảy lên xe chỉ đường. Tới một cái cầu, anh nhảy xuống, lia đèn rồi trèo qua thanh chắn đi xuống một cái vực. Tôi ngó theo. Rùng mình. Ánh đèn chỉ còn là một cái quầng le lói rồi biến mất. Lát sau, ánh đèn xuất hiện trở lại. Người dẫn đường hổn hển thở, thông báo đội thi công hôm trước còn ở đây, bây giờ đã di chuyển rồi.

Anh lại dẫn đến một chiếc cầu khác. Lại nhảy xuống, lại biến mất. Lần này Trung bám sát theo. Bọn nhà báo co ro trên cầu chờ, nghe tiếng suối réo không ngừng và tưởng tượng. Vực sâu, đá trơn, rồi rắn rết… Nhỡ ra thì… May quá, có tiếng người lao xao to dần. Trong ánh đèn ô tô, xuất hiện người thứ 3 - anh Phan Nông, nhân viên CNVT Kontum, giám sát thi công tuyến. Anh cho biết, nhóm thi công tuyến này ngoài cán bộ kỹ thuật của Viettel, còn có thành phần hỗ trợ là mấy chục chiến sỹ tiểu đoàn thông tin của Quân đoàn 3. Tất cả ở quanh đây thôi, nhưng giờ này chắc đã ngủ. Lúc này đã là nửa đêm. Cánh nhà báo cũng đã thấm mệt nên đành chấp nhận phương án đi ngủ. Vài tên vào quán, vài tên chui lên ôtô co quắp thiếp đi trong chập chờn mộng mị vực sâu với rắn rết.

Bữa cơm chan đầy nước mắt

Giật mình tỉnh giấc vì tiếng chim hót véo von. Trời đã sáng. Dụi mắt mới thấy Trường Sơn huyền thoại ngay trước mặt. Núi Ngọc Linh có loại sâm nổi tiếng là đây. Rừng rậm chằng chịt, ẩn hiện trong sương không ngừng hạ xuống bốc lên. Lâu lắm mới thấy một chiếc xe tải chạy qua. Ngay đầu cầu, sát mặt đường, một rừng mấy chục cái võng tăng dựng san sát một mầu xanh úa. Bộ đội có khác, ngụy trang khéo thế. Đêm qua chúng tôi lượn qua mấy lần mà không hề nhìn thấy.

TIN TÀI TRỢ

Dưới gầm cầu, sâu đến mấy chục mét, nơi con suối chảy qua là lán tạm. Lúc này, đám lính trẻ đã chuyện trò vang cả rừng. Mấy chú đang cùng giám sát thi công Phan Nông hì hụi thổi cơm, còn lại đang xúm xít hơ tay bên đống lửa được đốt từ những thanh củi ướt mèm. Nhóm nhà báo được nhiệt tình tiếp đón và mời bữa sáng với lời quảng cáo: bây giờ ăn nhưng đến trưa mới no. Một nồi cơm, một nồi canh to như cái chậu được bưng ra cùng một chảo được giới thiệu là món thịt lợn sạch vì hầu hết là… thịt mỡ.

Miếng cơm đầu tiên, tôi xuýt kêu lên vì sống quá. Anh Nông giải thích, vì anh em lính ăn khỏe, làm nặng nên cơm phải nấu kiểu thợ cày, chín ép, gạo không nở nên gần như sống, nhưng sẽ no rất lâu. Thảo nào, lính nói ăn bây giờ đến trưa mới no! Cả hội xì xụp ăn rào rào bên đống lửa. Một nhà báo bỗng thốt lên một phát hiện: 'Khói quá! Thật là một bữa cơm chan đầy nước mắt!'. Lính bảo, trên đèo này, quanh năm mù sương, ngày nào cũng mưa vài bận nên chẳng có gì khô cả, đốt lửa khói là bình thường.

Một loáng là tất cả sạch bách, bát của ai người nấy ra suối rửa cất gọn gàng, rồi lên đường. Trường - cán bộ quân y vừa hướng dẫn các nhà báo cho quần vào tất vừa dọa 'Không khéo là vắt với ruồi vàng nhảy vào ngay. Vắt thì chỉ chảy máu, còn ruồi vàng đốt là có thể phát sốt lên đấy'. Quả nhiên, vào rừng một lát, trên mu bàn tay tôi đã xuất hiện mấy nốt ruồi son vết đốt của ruồi vàng. Nhóm thi công, bắp chân ai cũng chi chít những nốt đỏ. Anh Nông bảo, ở đây có câu 'Ruồi vàng, bọ chó, gió Đắc Rây'. Đắc Rây là tên thị trấn nằm ngay đỉnh đèo Lò Xo quanh năm gió lộng. Trước đây, con đường cũ chỉ là một lối đi lổn nhổn đá, xe cộ qua lại cứ nhảy lên tưng tưng như chiếc lò xo. Bây giờ đường Hồ Chí Minh đã hoàn thành to, đẹp, trải bê tông thẳng tắp nhưng tên đèo Lò Xo vẫn còn.

Hôm nay, nhóm sẽ trồng cột và kéo cáp tại một địa điểm cách mặt đường Hồ Chí Minh mấy trăm mét. Vũ Quốc Trung giải thích, về cơ bản tuyến sẽ bám theo mặt đường Hồ Chí Minh, nhưng có những đoạn không thể trồng cột sát đường được thì phải đi vòng trong rừng, những đoạn ấy là vất vả nhất. Còn hôm nay chỉ là sơ sơ vòng tránh một quả núi thôi. Sơ sơ thôi, nhưng tôi thấy việc dùng sức người khiêng cái cột nặng hơn nửa tấn vượt qua đèo dốc kia chẳng đơn giản tý nào. Gần hai chục lính trẻ hò nhau vang rừng cũng phải mất cả tiếng đồng hồ mới đưa được cây cột vào đúng vị trí. Rồi nhanh chóng được dựng lên. Rồi nhanh chóng bắt gông, kéo cáp… Rồi lại đến cột tiếp theo…

Tôi giơ máy ảnh, ngắm cái cột đã được kéo dây. Chợt nhận ra một điều, chỉ ít phút trước, cũng góc máy này, chỉ có đỉnh Trường Sơn xanh rì mây phủ. Vậy mà bây giờ đã có thêm chiếc cột này. So với Trường Sơn hùng vĩ, nó thật nhỏ bé. Sợi cáp kia cũng chẳng to hơn những sợi dây rừng. Từng chiếc, từng đoạn nối liền thành một mạng lưới vững chắc như dãy Trường Sơn, dù thật khó khăn, vất vả để có.

Chia tay, Vũ Quốc Trung hẹn 'Lúc nào có điều kiện các anh lại vào nhé. Năm nay thực hiện kế hoạch quang hóa đến xã, chắc cũng có nhiều chuyện hay để nhà báo khai thác đấy'. Hơn 30 ngàn km cáp quang đã được Công ty Truyền dẫn thi công trong năm 2008. Những người như Trung, anh Nông không chỉ kéo cáp trên đỉnh, mà còn kéo cáp đến khắp nẻo của Trường Sơn hùng vĩ, mọi vùng miền đất nước của Việt Nam tươi đẹp…

        
Học sinh, Sinh viên được miễn cước data 3G/4G và nhắn SMS, gọi điện miễn phí ra mạng di động thông thường trên Mocha tại đây!
 

Theo Xuân An/Báo Đất Việt

Thích

Tags: viettel telecom | tập đoàn công nghiệp viễn thông quân đội

MỚI NHẤT

goto top