THỜI SỰ

Mớ trái cây héo của bà cụ 90 tuổi bên vỉa hè Gò Vấp: Thơm thảo như tình người Sài Gòn!

ĐẤT VIỆT   30/06/2019 • 15:02

Nơi góc giao Phan Văn Trị với Nguyễn Thái Sơn, cứ độ nửa tháng một lần, có cụ già lại bày ra bán những quả xoài, quả mận. Người ta chạy lướt qua hay ngó lại nhìn, có lẽ vì thấy đâu đó dáng dấp của bà, của mẹ, hoặc cũng có thể do thấp thoáng một kỉ niệm nào đó ngày xưa - khi chưa là một người con xa xứ.

Tuổi 90: Nhọc nhằn nắng mưa ở một góc đường 

Ở quê, người ta hay gọi bà là Bà Hai bán trầu cau. Quê bà ở Long Hải, Vũng Tàu, bà vừa nói vừa chỉ tay về hướng phía sau lưng như thể nhìn được bằng mắt một căn nhà, một vùng đất ở đó. Nhưng giữa Long Hải và Sài Gòn là quãng đường dài hơn trăm cây số, mỗi lần lên xuống hơn 3 tiếng đồng hồ. 

Hình ảnh bà cụ tóc bạc phơ, thi thoảng xuất hiện bên vỉa hè Phan Văn Trị khiến người qua lại ngoái lại nhìn 

Hình ảnh bà cụ tóc bạc phơ, thi thoảng xuất hiện bên vỉa hè Phan Văn Trị khiến người qua lại ngoái lại nhìn

Bà bán trái cây trước cửa Vincom Phan Văn Trị được khoảng 3 tháng nay. Gần đó có một người quen tốt bụng, hay phụ dẹp đồ và cho bà tá túc những ngày ở lại Sài Gòn.

Mỗi tháng bà lên xuống Sài Gòn 2 chuyến, số lần 'đi buôn' ít ỏi như thế vì nhiều lí do, phần sức khỏe không cho phép, phần không có xe, phần bà không gom đủ trái cây cho một lần đi xa để không lỗ...

Góc bán buôn của bà cụ này, chỉ là mấy cái bao cũ trải trên nền đất và bày biện trái cây lên đó 

Góc bán buôn của bà cụ này, chỉ là mấy cái bao cũ trải trên nền đất và bày biện trái cây lên đó

Một mình bà ngồi còng lưng ở góc đường này, chậm chạp và mơ màng giữa sự xô bồ, vội vàng của nhịp sống quanh đó. Hôm trời mát mẻ thì nhìn cảnh nhìn người còn ít xót xa, hôm nào mưa, bà một mình đội nước tìm bọc che lại mớ trái cây, rồi mới đi tìm một góc để trú, mới thấy tội và thương quá đỗi.

Mớ trái cây ở vườn quê được bà gói ghém trong những thùng giấy cũ, khi là chuối, khi là xoài, khi là đu đủ...

90 tuổi, bà không còn đủ minh mẫn để suy tính về chuyện làm ăn. Thay vì chọn trái xanh cho đỡ dập nát và giữ được lâu, bà lại mua những quả đã chín, đã vàng. Thế nên trong mớ trái cây nằm trên vỉa hè, ít nhiều trái chín nẫu, có trái đã thâm đen, nát vỏ.

Mớ trái cây đã hư, héo hết mấy phần  

Mớ trái cây đã hư, héo hết mấy phần 

 

Mắt bà mờ nên không thể nhìn thấy những vết đen, những vết rách vỏ, và người mua qua đường cũng lạ, cứ bỏ lên cân, rồi trả tiền, rồi cho thêm như thể cũng chẳng quan tâm đến điều đó. Hoặc có thể người ta sợ, khi nói 'trái cây bị dập, bị chảy nước nè bà ơi', cụ già ấy lại đòi 'để tui bớt tiền cho cô, cho cậu...'.

Trái cây dòm vỏ ngoài không đẹp đẽ, lại nhỏ, nhưng bên trong thì ngọt đến mềm lòng. Có người khách quen từng mua của bà nay ghé lại bảo thế. Cắn một miếng, ngập trong miệng không chỉ là vị ngọt của trái, mà còn là vị ngọt nào đó của tuổi thơ, của những ngày còn là đứa con quê chưa lên thành phố.

Một loại hương vị mà nhiều người xa xứ vẫn hay mỏi mắt kiếm tìm ở chốn thị thành.

Đầu bạc, lưng còng nhưng lòng vẫn trĩu nặng vì gia đình

TIN TÀI TRỢ

90 - cái tuổi mà lẽ ra đôi chân người ta nên quanh quần bên vườn cây, luống rau hơn là leo lên những chuyến xe và rong ruổi từ tỉnh này sang tỉnh khác. Nhưng nếu có thể được thư thả chọn ở nhà trồng rau, uống trà, thì mấy ai tự làm mình nặng nhọc với việc buôn gánh bán bưng như thế. Chỉ là, trách nhiệm làm mẹ trên vai bà vẫn còn nặng quá.

 

Nhà bà có hai một con trai, cũng đều trên dưới 50 tuổi. Cả hai đều không có vợ.

Người em út bị mất trí, ngẩn ngơ, người anh cả dùng cả tuổi thanh xuân để chăm sóc. Ngày mẹ đã 90, người em út kia vẫn cứ quấn lấy anh như thế. Bà trở thành người đảm đương việc mưu sinh cho gia đình nhỏ không trọn vẹn của mình. Lúc ở quê, bà bán trầu cau, rồi vài tháng nay, nhận thêm trái cây để lên Sài Gòn bán.

Ở xứ Long Hải trái cây dư dả, nhà ai cũng có cây chuối, cây xoài, nên mâm trái cây của bà đặt ở đầu chợ, ngày qua ngày vẫn cứ đầy ứ nguyên như thế. Và vì bữa cơm có thêm con cá, cọng rau, bà lặn lội lên Sài Gòn để kiếm tiền lo cho hai đứa con đầu đã hai thứ tóc.

Ảnh mắt bà bỗng xa xăm đi khi nhắc về hai người con, thoáng buồn nhưng không trách móc. Người ta không dám hỏi về việc bà có sợ một ngày bà không còn, căn nhà nhỏ bỏ lại liệu có quạnh hiu, vì sợ, đôi mắt mờ mờ kia sẽ chảy ra nước mắt mất.

Cụ già này và những trái xoài, trái na của mình, hiền lành và lặng im quá đỗi trước tiếng xe, tiềng người ào ạt bên đường phố Sài Gòn mỗi đêm 

Cụ già này và những trái xoài, trái na của mình, hiền lành và lặng im quá đỗi trước tiếng xe, tiềng người ào ạt bên đường phố Sài Gòn mỗi đêm

Mỗi cuốc xe bà lên đây phải trả 200 nghìn đồng. Tiền lời từ việc buôn bán này có dư, nhưng không nhiều. Nhưng bà bảo nhiêu đó vẫn sống đủ, 'ở quê mà, dĩa rau luộc, dĩa cá kho cũng thành bữa', cách miêu tả cuộc sống giản đơn như thế, nghe thật lạ khi được thốt lên trên cái đất Sài Gòn bon chen thế này.

Mấy dạo trước, bà bán từ 18 giờ chiều đến 22 giờ đêm thì dẹp, nhưng ít khi bán hết. Sau một lần có cô gái tốt bụng đăng hình bà lên mạng, người ta tìm đến gặp, mua giúp với số lượng lớn cho mau hết, bà mừng và cảm ơn vị khách không nhớ mặt ấy.

Có người mua xong cho thêm, cụ không nhận, bảo có lấy thêm trái cây gì thì lấy. Rồi họ đi, cụ bảo lần sau đến đây, muốn ăn trái gì thì gói đem về, không cần đưa thêm tiền nữa 

Có người mua xong cho thêm, cụ không nhận, bảo có lấy thêm trái cây gì thì lấy. Rồi họ đi, cụ bảo lần sau đến đây, muốn ăn trái gì thì gói đem về, không cần đưa thêm tiền nữa

Người đàn ông tốt bụng cho cụ tá túc ở nhà mình mỗi tháng vài hôm bà ghé Sài Gòn 

Người đàn ông tốt bụng cho cụ tá túc ở nhà mình mỗi tháng vài hôm bà ghé Sài Gòn

Góc đường này níu chân người mua vì 'sự rẻ sự ngon' của trái cây quê, và cũng níu luôn cụ già này lại với những chuyến xe dài nối giữa Vũng Tàu - TPHCM. Lòng thơm thảo của người Sài Gòn, cũng mộc mạc, cũng chân chất, cũng đáng quý như vị ngọt của những loại quả quê được bày ra trên cung đường này vậy.  

Theo Key/Báo Đất Việt

Thích

MỚI NHẤT

goto top