PHIM VỀ NHÀ ĐI CON

Những câu thoại xúc động khiến người xem bật khóc ở tập cuối 'Về nhà đi con'

ĐẤT VIỆT   13/08/2019 • 09:52

Đến tận tập cuối, bộ phim gia đình quốc dân 'Về nhà đi con' vẫn quyết lấy nước mắt người xem bằng được với những câu thoại chạm đến trái tim thế này.

Nếu phải liệt kê lý do Về nhà đi con được yêu mến nồng nhiệt thì có ngồi gạch đầu dòng cả ngày không hết, nhưng chắc chắn một điều, bộ phim được yêu thích vì thoại quá hay. Không chỉ hay mà còn chân thành, cảm động, giàu suy tư. Đến tận tập cuối, từng câu, từng chữ của các nhân vật đều vô cùng thấm thía. Cùng điểm lại những câu thoại cảm động muốn trào nước mắt trong tập cuối.

Bố là điều tuyệt vời nhất cuộc đời. 

Bố là điều tuyệt vời nhất cuộc đời.

Khi 'Về nhà đi con' mang nghĩa về với bố, vì bố là nhà, bố là gia đình, bố là tất cả

Về nhà đi con nói về cảnh gà trống nuôi con của bố Sơn (NSƯT Trung Anh), một mình nuôi ba cô con gái Huệ (Thu Quỳnh), Thư (Bảo Thanh) và Dương (Bảo Hân), mỗi đứa mỗi tính cách, mỗi số phận. Không phải lúc nào bố Sơn cũng hiểu các con nhưng chắc chắn một điều là tình yêu bố dành cho các con cao lớn và dài rộng hơn bất cứ điều gì trên đời.

Bố Sơn nói: 'Một cái kim khâu không thể có hai đầu nhọn, con người cũng thế thôi, có điểm mạnh, điểm yếu.'

Bố không hoàn hảo nhưng tình yêu bố dành cho con luôn luôn trọn vẹn. 

Bố không hoàn hảo nhưng tình yêu bố dành cho con luôn luôn trọn vẹn.

Bố Sơn đã nói lên một điều đã thành chân lý ở đời, con người chẳng có ai hoàn hảo cả, ai cũng có những ưu điểm và những thiếu sót. Bản thân bố cũng thiếu sót và mắc sai lầm rất nhiều, nhưng chính từ những sai lầm đó, người ta càng trưởng thành hơn, biết thấu hiểu và trân trọng nhau hơn.

Có lẽ khi có con rồi mới hiểu lòng cha mẹ. Cách đối xử của cha mẹ với các con có thể khác nhau, khắt khe với đứa này, chiều chuộng đứa kia hơn một chút nhưng chắc chắn tình yêu luôn chia đều cho tất cả. Bố Sơn luôn đau đáu trong lòng vì chưa bao giờ hiểu hết các con.

Khi Dương mang 13 chiếc váy ra giặt giũ, phơi phóng và ướm thử lên người là lúc cô bé nhận ra 13 năm bố kiên trì tặng 13 cái váy không phải để cho có lệ mà bởi vì bố luôn hy vọng đến một ngày Dương sẽ mặc chúng.

Thử một lần phơi váy xem bố có trầm trồ. 'Một, hai, ba... mười một, mười hai...' 

Thử một lần phơi váy xem bố có trầm trồ. 'Một, hai, ba... mười một, mười hai...'

Cái số 13 đây này bố! 

Cái số 13 đây này bố!

'Con mặc thế này… bố vui lắm. Bố nhớ có lần con nói với chị Thư rằng, sinh nhật con bố luôn tặng quà cho có lệ, tặng một thứ mà con không bao giờ mặc cả, nhưng bố vẫn tặng. Bởi vì cô bé đó đã từng trách giận bố rằng 'vì ai mà con giống một đứa con trai thế này?'

Thế nên 13 năm bố kiên trì tặng con 13 chiếc váy trắng và bố mong đến ngày hôm nay để chính thức nói với con rằng con không cần phải giống một đứa con trai, chỉ cần con là chính con thôi. Con vui, con hạnh phúc là bố mừng rồi'.

Còn nhớ trong một lần nổi giận, bố Sơn đã mắng Dương rằng: 'Mày phải nhớ mẹ mày mất vì sinh ra mày. Mày phải nhớ lấy điều đó mà sống cho tử tế vào.'

Không ngờ lúc đó Dương lại 'bật' bố cực căng: 'Con chưa bao giờ đòi được sinh ra bố ạ! Là ai đã muốn có con? Con muốn sinh ra không có mẹ à? Vì ai mà con phải giống một thằng con trai như thế này? Là tại ai hả bố?'

Nhớ ngày nào... 

Nhớ ngày nào...

Cuối cùng hai bố con đã thật sự hiểu nhau. 

Cuối cùng hai bố con đã thật sự hiểu nhau.

Đến hôm nay, bố Sơn đã có câu trả lời cho Dương. Và tất nhiên 'thánh triết lý' Dương cũng không quên để lại những câu nói đầy cảm động về gia đình. Dương đã có một đoạn voice-off thật dài, cùng với những dòng tâm sự ấy là những khoảnh khắc cảm động của gia đình, có nụ cười, nước mắt, hạnh phúc xen lẫn khổ đau như những thước phim được tua chậm lại.

'Mẹ mất khi tôi chào đời, bố Sơn của tôi là gà trống nuôi ba cô con gái trưởng thành. Đại gia đình của tôi mỗi người một tính, có ưu có nhược, có thiếu có thừa và có sai có đúng. May mà bố Sơn xoăn đã không bao giờ kỳ vọng chúng tôi là những người hoàn hảo. Có lẽ vì đi qua quá nửa đời người, bố biết rằng chờ mong điều hoàn hảo ở con người là thứ hết sức viển vông. Vì bố cũng thế, cũng không hoàn hảo, cũng đầy những sai lầm. Nhưng bố luôn hy vọng bố con tôi sai thì sẽ sửa, sai ở đâu thì sẽ đứng lên ở đấy.

Chị Thư tôi từng nói bố là bác gà trống vĩ đại nhất. Ở mỗi bước trưởng thành, tôi nhận ra sự vĩ đại của bố lại nằm trong chính những điều bé nhỏ và sự bao dung của bố lại được thể hiện ngay trong những khắt khe. Sự khắt khe đó khiến cho chúng tôi khi bước ra ngoài đời sống đều từng va vấp, từng chấp chới giữa những ranh giới mong manh. Nhưng chúng tôi luôn được một sợi dây vô hình níu lại.

Bố là bác gà trống vĩ đại. 

Bố là bác gà trống vĩ đại.

Kỳ lạ lắm, mọi biến cố trong gia đình của tôi dường như lúc nào mẹ cũng có mặt. Vì bố tôi chưa từng quên mẹ và vì bố đã luôn ở đó, giữ gìn cho chúng tôi sự thương nhớ ấy. Nỗi lòng của bố, đã có lúc vì vô tâm mà chúng tôi không thể hiểu. Chỉ đến khi những tình huống vô tình bày ra trước mắt thì chúng tôi mới biết bố thật sự đã cô đơn, đã thương nhớ mẹ tôi đến thế nào.

Trong suốt quá trình trưởng thành, tôi, cũng như chị Thư, chị Huệ đều từng nghe bố nói câu: 'Về đi con! Về với bố!' Mỗi khi bố thốt ra câu đấy, chúng tôi hầu như đang ở trong những bơ vơ, tổn thương, đều đứng ở bờ vực của tuyệt vọng. Nhưng đôi khi chúng tôi quên là có lẽ bố còn buồn hơn thế, tổn thương hơn thế. Chỉ có điều bất chấp những thất vọng và đau khổ, bố vẫn luôn muốn là bờ vai để chúng tôi tựa vào, là vòng tay để chúng tôi ôm lấy.

Bố chẳng có gì ngoài ba đứa. 

Bố chẳng có gì ngoài ba đứa.

Trải qua những buồn vui trên đường đời, chúng tôi đều cảm thấy hạnh phúc vì được làm con gái bố, người đã cho chúng tôi định nghĩa trọn vẹn nhất của yêu thương, dạy dỗ, chở che và chấp nhận. Chấp nhận phần bất toàn, phần thiếu sót, phần sai lầm của chúng tôi. Chấp nhận cả những vết thương khi chúng tôi thất bại trở về. Vì bố là bố, bố là nhà, bố là là gia đình, bố là tất cả. Và tiếng gọi về nhà, mãi mãi với chúng tôi là về với bố, về trong yêu thương của bố.'

  

 

 

Và mỗi khi bố nói 'Về nhà đi con'. 

Và mỗi khi bố nói 'Về nhà đi con'.

Cuối cùng cũng đến ngày Vũ bị 'nghiệp quật', phải quỳ dưới chân xin được cưới Thư

Một trong những điều khán giả quan tâm nhất là diễn biến tình cảm của cặp đôi Thư - Vũ (Quốc Trường) khi đến tập sát nút rồi cả hai vẫn chưa đâu vào đâu. Không phụ lòng mong đợi của người xem, lần này Vũ có màn tỏ tình kiêm cầu hôn cực đã tai đã mắt. Lần trước Vũ đã quay vào ô mất lượt nhưng lần này với sự trợ giúp của chiến hữu thân thiết, Vũ đã sắp đặt được một buổi 'đưa em đi chơi xa' cực lãng mạn bên bờ biển.

'Lần trước anh đưa em lên rừng, anh đã thất bại. Lần này anh đưa em xuống biển đổi phong thủy xem có tốt hơn không'.

Lần này cất công đưa em xuống biển. 

Lần này cất công đưa em xuống biển.

Để chuẩn bị cho màn 'cua lại vợ cũ', Vũ đã cất công đi mượn chiếc ô bảy sắc cầu vồng, còn tự tay hái một bó hoa dại làm tín vật định tình. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đến thế này rồi mà vẫn không nên cơm cháo gì nữa thì…

Gã đàn ông trăng hoa, gái gú ấy lần đầu tiên có những lời nói thật lòng.

- Đó không được gọi là tán gái, mà là anh chỉ muốn thử sức cuốn hút của anh có đủ để mượn cây dù che nắng cho em không.

- Anh mang trả cho người ta đi, em không cần, em không muốn em mát mà người khác phải chịu nắng.

- Người ta đang tắm biển, không lẽ em bắt anh nhảy xuống biển trả dù à?

- Ờ!

- Anh không muốn chết đuối vì gái thêm lần nào nữa đâu. Thà chết đuối vì em còn hạnh phúc hơn.

Chỉ là nói chuyện với nhau thôi, có cần phải tu từ, ẩn dụ đến thế không hai anh chị? Mà gã công tử giàu nứt đố đổ vách, không ngờ cuối cùng lại cưa đổ vợ chỉ nhờ một bó hoa dại. Nhớ ngày nào Thư mạnh miệng tuyên bố: 'Anh không muốn cưới tôi chứ gì? Vậy thì tôi sẽ bắt anh phải quỳ xuống xin cưới tôi bằng được mới thôi'. Lời vợ phán như thánh phán, giờ đã nếm mùi 'nghiệp quật' chưa Vũ?

Làm vợ anh nhé! 

Làm vợ anh nhé!

'Lúc buổi tiệc nhà anh Quốc, anh đã thấy em khóc, anh đã phải suy nghĩ rất nhiều. Về sau anh đoán có thể giọt nước mắt đó chính là sự thiếu sót của anh. Anh đã không cho em được cảm giác yêu thương, trân trọng, không có cảm giác an toàn và sự ổn định.

Điều nghịch lý là anh có thể nói những lời ong bướm đường mật với rất nhiều cô gái, nhưng kỳ thực anh ít coi trọng họ. Còn với em, Xính Lao, người anh rất coi trọng, anh lại không dễ dàng nói ra những lời đường mật đó. Anh đã làm em tổn thương rồi.

Nếu như bây giờ anh quỳ xuống có sến lắm không? Lúc em tháo chiếc nhẫn này để lại là lúc anh nhận ra anh không thể nào đeo chiếc nhẫn này cho bất kỳ ai khác ngoài em.

Mẹ cu Bon, làm vợ anh nhé!

Không phải vì cu Bon hay bất cứ điều gì, chỉ là vì yêu anh thôi.'

 

Đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau. 

Đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau.

Cuối cùng sau khi đi vòng vo một vòng quanh Hồ Gươm, đi xuyên Việt, thậm chí đi đủ một vòng Trái đất, Vũ đã có thể đi thẳng vào vấn đề, nói ra những điều cần nói và cũng là điều mà Thư cùng khán giả cả nước đang mong chờ.

 

Tặng bạn thêm 2 tấm ảnh cực xinh. 

Tặng bạn thêm 2 tấm ảnh cực xinh.

Bạn có khóc khi xem tập cuối Về nhà đi con? Bạn ấn tượng với câu thoại nào nhất?

Xem trích đoạn tập cuối Về nhà đi con

Theo Hằng Nga/Báo Đất Việt

SỰ KIỆN: PHIM VỀ NHÀ ĐI CON

MỚI NHẤT

goto top