DU LỊCH

Sài Gòn 'thương dễ xợ' với những câu nói thiệt ngộ mà nghe rồi là 'hõng bao giờ quên'!

PHÁP LUẬT & BẠN ĐỌC   20/10/2020 • 20:10

Người Sài Gòn thú vị lắm, một ngày đi lang thang ngoài đường mà có vô tình nghe được vài câu này thôi là 'ta nói nó vui làm sao trong lòng'.

'Nè, hen, nghen,...' vốn là những từ thường xuất hiện đằng sau mỗi câu nói của người Sài Gòn. Giống như kiểu: 'Quẹo đây nè nghen', 'Ngồi đây hen?' hay 'lạ ghê hen?' đều là những câu nói mang đậm chất riêng của người Sài Gòn.

Đừng hỏi nhau là nó bắt đầu từ khi nào và lý do vì sao mà người Sài Gòn lại dùng những từ như thế vì vốn dĩ nó... chẳng bao giờ có câu trả lời. Chỉ biết rằng người Sài Gòn hay nói vậy mỗi khi họ cảm thấy thoải mái, và chính những từ đó sẽ làm cho người nghe dù chẳng thân thiết hay quen biết gì nhau cũng sẽ cảm thấy thật gần gũi và dễ chịu giống cái tính của người Sài Gòn vậy. Nhưng đôi khi nó cũng gây ra không ít sự bối rối cho người khác, nhất là khi lần đầu họ đặt chân vào Sài Gòn...

Người lớn, bà già, trẻ con,... ai cũng có thể nói được từ này mỗi khi họ nhìn thấy một điều gì thật lạ. Nhưng rõ ràng với cái từ 'hen' kia khiến cho câu nói dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng trở nên thật dễ thương, gần gũi.

Tương đồng nghĩa với từ 'lạ hen', nhưng lâu lâu người Sài Gòn hay dùng nó ý muốn từ chối hoặc phản ứng lại một điều gì đó mà họ không được hài lòng cho lắm.

Cái này nói thiệt luôn à nghen! Ai bảo nghe câu này cứ thấy 'xạo xạo' thì tui cũng chịu, chứ người Sài Gòn là 'hõng có vậy', dễ thương là khen dễ thương còn cứ không thích là tụi tui 'thẳng cái bụng liền'.

'Xợ' theo cách nói của người Sài Gòn, còn nếu đúng nhất sẽ là chữ 'sợ'. Nhưng 'dễ xợ' không phải là kinh hãi, chỉ đơn giản là họ bất ngờ một chút thôi.

Ông Tư đầu xóm trọ nhà tôi hồi xưa cứ một câu cửa miệng mà nói hoài vậy đó. Có lần tui kể cho ông là chắt góp lắm mới gửi được 2 triệu tiền lương tháng đầu tiên về cho nhà. Rồi ông quay sang bảo tui chứ: 'Dữ hôn! Sao không chịu giữ lại để dành phòng thân mà gửi hết về nhà hả cháu' Tui nghe xong tưởng mình 'dữ dằn' lắm, nhưng mà té ra không phải vậy!

Tôi nể mấy bác trong xóm tôi lắm. Lúc mà cả xóm bà con cô bác đang bu đen bu đỏ coi hai chị kia đánh ghen với nhau đứng xé đồ, xé áo giữa đường thì mấy ông bác của tôi vẫn dửng dưng cầm tờ báo ngồi đọc không rơi một chữ. Nghe vợ con gọi ra xem chung bác bảo: 'Chuyện thây kệ người ta' một cách cực kỳ bình thản... dù xung quanh thật náo loạn.

Nếu bạn 'nổ' cái gì với người Sài Gòn mà nghe họ bảo lại cái từ 'xạo ke' là biết người ta không có tin mình rồi đó nghen.

Tôi thích cái này nhất của người Sài Gòn này, nói ra là thiệt lòng thiệt dạ. Muốn giúp là nói giúp chứ hõng có chơi chơi.

Không hẳn là 'nổ', nhưng nếu chuyện 1 đồn 10, chuyện bé xé to mà bạn để người Sài Gòn 'bắt bài' thì chắc chắn sẽ nghe câu này. Nhưng cũng có khi người Sài Gòn bảo 'chuyện có bây nhiêu thôi đó' mỗi khi muốn từ chối sự đền đáp ơn nghĩa từ một ai đó.

Cứ nhìn trẻ trẻ một chút mà vô tình gặp ngoài đường là người Sài Gòn hay ới nhau và gọi là 'cưng, cưng'. 'Mấy cưng ơi cho hỏi đường Cống Quỳnh ở đâu?', 'Cưng ơi cái này nhiêu tiền',... Còn nếu có nghe mấy bạn bán hàng ngoài chợ gọi giật ngược là 'Mấy cưng ghé chơi' mà nhìn thấy họ vui vẻ, niềm nở thì cứ mạnh dạn ghé ngang tám chuyện tí rồi đi về cũng chẳng sao.

Mấy ông chú trong khu nhà tôi cũng hay nói câu này với một cách dễ hiểu hơn là: 'Tụi bây giờ sướng quá' với hàm ý một chút ghen tị mỗi khi kể về cuộc sống gian khó ngày xưa.

Các anh, các chú xe ôm ở Sài Gòn thiệt thà lắm, họ chẳng muốn kỳ kèo với khách chuyện tiền bạc nên hay bảo là 'muốn cho nhiêu cho', nhưng thời gian trôi lòng người ngày càng khó đoán, bây giờ mọi người chỉ muốn 'deal luôn giá' trước cho đỡ mếch lòng.

Mấy chị mấy em là quen với câu này lắm này. Nghe người ta khen trẻ hơn tuổi chút thôi là cúi gầm mặt, má đỏ ửng, mắt long lanh bảo chứ: 'Kỳ lắm mợi ơi...'

'Hết hồn chim én' mấy trăm lần luôn rồi đó. Đang chạy xe nghêu ngao tự dưng có một chú chạy vượt lên 'quát' đá chống xe. Nhưng nói vậy thôi chứ người Sài Gòn đang lo cho nhau đó à nghen, đến nỗi chẳng ai cần phải nghe lời cám ơn đáp trả là đã chạy mất hút rồi.

Cũng chẳng có ai tên Ê đâu khỏi hỏi. Mấy thanh niên, ông chú thường hay gọi bọn trẻ con bán vé số hay bán đồ ăn dạo ngoài đường như thế. Thỉnh thoảng thấy hơi cộc lốc thật nhưng người Sài Gòn riết rồi quen.

Sài Gòn 1 đường chính mà có tới 8 chục cái hẻm là chuyện thường tình. Hỏi đường xong lắm lúc cũng chẳng biết nên đi hướng nào nên thôi 'Cứ theo tui, tui đẫn đi' thế cho nhanh, mắc công người ta đi không được thì tội nghiệp.

Buôn bán vỉa hè, lề đường làm gì có chuyện lời nhiều, thế mà mấy cô mấy chú 'hào sảng' lắm, cứ nằng nặc bảo 'mày đi về đi bữa nào ghé trả cũng được!?' Tôi thì cứ nghĩ thầm chứ 'Ủa hõng quen, hõng biết mà bảo bữa nào là bữa nào?' Nhưng sự thật là người Sài Gòn vẫn tin bạn đấy, còn nếu có bị bạn phản bội thì họ cũng chẳng buồn lắm đâu.

Ơn nghĩa với người Sài Gòn đáng quý lắm, nhưng khi đã cho đi rồi thì người Sài Gòn chẳng mong nhận lại.

Theo NM; Ảnh: Tường Vân Tiêng Tiêng/Pháp luật & bạn đọc Link Gốc:           Copy Link
http://phapluatbandoc.giadinh.net.vn/sai-gon-thuong-de-xo-voi-nhung-cau-noi-thiet-ngo-ma-nghe-roi-la-hong-bao-gio-quen-16220201011000161.htm

Thích

Tags: Sài gòn thương dễ xợ | sài gòn

MỚI NHẤT

goto top