TÂM SỰ

Tiếng lòng 'Phù Thủy'

ĐẤT VIỆT   24/05/2018 • 20:33

'Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia li do Phận' (Trích). Nếu ai cũng quan niệm rằng 'Yêu đúng lúc, gặp đúng người, đúng thời điểm' thì sẽ không có ba chữ 'người yêu cũ'.

 
Họ và tên người dự thi: Lê Thị Mỹ Linh
Địa chỉ: Tuy An- Phú Yên
Email: lelinhroyal1xxx@gmail.com
 

Tôi - một con người chẳng dám tin vào tình yêu. Nhưng rồi số phận cũng buộc tôi một lần phải tin vào thứ đáng sợ ấy.

Tuổi thơ vốn chẳng phải là thảm đỏ với hoa hồng của tôi kéo dài đến năm tôi 18 tuổi.

Khi ấy, một đứa học sinh cuối cấp chỉ dám mơ ước mình sẽ được đặt chân vào cánh cửa đại học, và rồi chỉ biết lo học thật tốt để hoàn thành ước mơ và chẳng để tâm tới mọi thứ xung quanh.

Ngoài kia, bao nhiêu đứa cùng trang lứa, chúng nó yêu nhau, hẹ hò sau những buổi tan trường, nhìn cũng thích.

Nhưng rồi bao câu chuyện tình yêu của lũ bạn nó tâm sự làm tôi lại nuối tiếc và càng không tin vào tình yêu bền chặt có thật trong cuộc sống này, mà chẳng qua là vì sự ham muốn, lòng hiếu kì muốn cho bằng bạn bè, bởi lẽ có đứa quen nhau được 8 năm cũng phải chia xa mà không một lời chào nhau, về sau cũng chẳng cho dù có chạm mặt nhau vẫn không dám ngoái đầu nhìn lại.

Bao câu chuyện tình yêu cứ ùa về làm tôi suy nghĩ nhiều hơn, nên chấp nhận rằng tình chỉ đẹp khi còn dang dở.

Tôi không tin vào tình yêu ư? Không tin thật sao? Rất nhiều lần tôi cũng tự hỏi mình nhiều câu hỏi tại sao, nhưng rồi cũng chẳng có hồi kết.

Vốn dĩ tôi là một đứa con gái không xinh đẹp, cũng chẳng duyên dáng mấy, lại không một chút tài giỏi hay thông minh gì.

Vậy nên trong tôi cứ nhủ: chẳng thằng con trai nào để ý một đứa con gái nào như mình. Và cứ nghĩ thầm nếu ai cũng quan tâm tới ngoại hình bề ngoài mà chẳng để tâm gì tới tính cách bên trong rồi cùng nhau hẹn hò, yêu nhau thì đó còn gọi gì là tình yêu đích thực.

Bỗng đến một ngày...

Anh - một chàng trai khóa trên, đẹp trai, học giỏi, con nhà khá giả. Anh chủ động bắt chuyện với tôi đôi lần gặp gỡ tình cờ.

Chúng tôi học chung trường với nhau từ cấp 1 đến cấp 3, hồi ấy cũng thuờng chạm mặt nhau nhưng tôi chả dám nói gì vì biết mình chẳng xứng đáng với anh.

Ấy vậy mà, vảo thời khắc của năm cuối cấp anh bước vào đời tôi như một vệt nắng ấm áp.

Ngày đó, anh dạy tôi nhiều thứ lắm, anh giúp tôi nhận ra rằng tình yêu chân thật nó luôn tồn tại trong cuộc sống, anh cho tôi biết tình yêu đẹp như thế nào và giúp tôi vui hơn trên con đường đầy chông gai của mình.

Anh biến con đường tôi từ một màu đen u ám bỗng chốc thành một màu hồng rực rỡ cùng với màu xanh hi vọng.

Dường như anh không quên việc nhắc mình phải nhắn tin hỏi thăm tôi như thế nào, cứ như thế nó trở thành thói quen trong lòng tôi.

Thế nhưng tôi rất sợ, sợ đến cái ngày mà anh nói rõ là anh thương tôi… Và cái ngày ấy cũng đến, tôi sợ lắm, sợ cái cảm giác người khác thương mình, rồi đặt niềm tin quá nhiều ở mình.

Tuy nhiên tôi thật sự thích anh, ngưỡng mộ anh ngay từ lúc nhỏ đến bây giờ, nhưng sao lòng tôi nặng nề quá.

Tất cả mọi người xung quanh khuyên tôi nên yêu đi bởi lẽ tình yêu thời học sinh nó trong sáng lắm, đẹp đẽ và mới mẻ lắm.

Chắc có sẵn tình cảm nên tôi đồng ý lời tỏ tình của anh nhưng tôi có cảm giác không muốn yêu vì sợ một khi yêu đậm sâu lại phải chia xa, và hàng ngàn lo lắng lại ùa về trong tâm tôi.

Nửa năm sau anh quyết định từ bỏ cánh cửa đại học và đi theo tiếng gọi của Tổ quốc lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự.

Chẳng nói chẳng rằng anh ra đi trong im lặng. Dù buồn tôi cũng chẳng dám trách anh, cuộc sống lúc này của tôi nó nặng nề và thiếu thốn quá, bớt đi những lời hỏi thăm mà trước đây tôi cho là phiền phức.

Một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng rồi ba tháng trôi qua làm tôi quên đi những gì đã có, tôi bắt đầu lại với cuộc sống mới ít cười hơn, ít tiếp xúc với người khác hơn.

Nhất là trong chuyện tình cảm tôi bắt đầu khép mình lại, khép cánh cửa trái tim, và đóng lại trang nhật ký buồn của đời mình.

Số phận không chỉ dừng lại ở đó, lúc tôi bước vào đại học khoảng một tháng anh bắt đầu trở lại tìm tôi cùng với những lời nói chân thành.

Tôi thương anh nên vô tâm chấp nhận, kể từ đó chúng tôi bắt đầu mùi mẩn hơn, anh cũng bắt đầu quan tâm, lo lắng chăm sóc cho tôi hơn.

Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, đúng vậy, vào một ngày đẹp trời mở mắt ra tôi bất giác nhìn thấy một dòng tin nhắn dài lê thê: 'Chúng ta chia tay em nhé! Đời anh là lính chẳng có gì giúp được em. Anh không xứng với em đâu. Thời gian anh cống hiến cho đất nước còn dài lắm chẳng có thời gian quan tâm em…'.

Đọc tới đây mà tôi chẳng lấy gì làm lạ. Một đứa không tin vào tình yêu nên đã sớm chuẩn bị tâm lí cho tất cả những điều tồi tệ nhất. Tôi thiết nghĩ, âu cũng là do số phận.

Không bao lâu sau, trên trang facebook cá nhân của anh có đăng tải những dòng status tâm trạng cùng với hình ảnh của cô gái xinh đẹp nào đó và nhờ vậy tôi xác định được vị trí của mình trong nơi anh.

Lâu dần tôi cũng quên được tình cảm của tuổi học sinh sến súa, trẻ con đậm chất ngôn tình để dành thời gian cho bản thân và gia đình nhiều hơn.

Bắt đầu thời điểm ấy, tôi khép lòng mình với tất cả những tình cảm mà người khác dành cho mình, biến bản thân thành mụ phù thủy ác độc trong chuyện tình cảm.

Tôi buộc lí trí mình phải suy nghĩ thật kĩ trước khi nghe con tim mình đưa ra quyết định. Tôi dặn lòng cố vui lên vì sau cơn mưa sẽ thấy cầu vồng. Và tôi từng nghe câu: 'Thế gian tình ái vạn người khổ, sinh ly tử biệt một kiếp người u mê'.

Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Thân gửi người yêu cũ…

'Anh à, em làm được rồi, mặc dù có đôi lần lí trí em đã thua con tim khi nghĩ về anh. Hôm nay em muốn nói với anh rằng: hãy thật hạnh phúc anh nhé! Từ nay em chẳng còn bận  tâm về quá khứ nữa.

Tuy nhiên, em sẽ không cố gắng quên quá khứ vì không có quá khứ sẽ chẳng có em hôm nay.

Cho dù sau này có vô tình chạm mặt nhau thì cũng nên cười chào nhau một cái rồi đi anh nhé!

Hôm nay em nhận ra rằng mình đã mạnh mẽ hơn nhiều rồi, chẳng còn khóc nhiều như trước đây đâu anh.

Tạm biệt anh người yêu cũ của em cùng với những quá khứ tốt đẹp. Tạm biệt luôn cái quá khứ buồn và trang mới của em sẽ mở ra'.

Chào tuổi thanh xuân tươi đẹp của em…

Thiết nghĩ hoàng tử chỉ dành cho công chúa còn em là phù thủy nên chả dám bon chen. Mà trên thực tế thì hoàng tử chỉ có trong truyện cổ tích, mà soái ca thì có trong ngôn tình nên người bình thường như em sẽ để mọi thứ thật tự nhiên.

Cố lên tôi ơi! Thanh xuân của em đang chờ em đó. Và thanh xuân này của em sẽ vì ai mà rực rỡ?

Theo Đất Việt

Thích

MỚI NHẤT

goto top