TÂM SỰ

Tôi đã mạnh mẽ bước ra khỏi nỗi buồn ly hôn

ĐẤT VIỆT   14/11/2019 • 09:19

Nhớ lại hồi chuẩn bị ly hôn và mới ly hôn, tôi khóc suốt ngày, không muốn gặp gỡ, giao tiếp với bất kỳ ai...

Ảnh minh họa

Yêu nhau được 3 năm thì tôi với chồng làm đám cưới, cưới xong, chúng tôi đã có những tháng ngày vô cùng hạnh phúc. Cả tôi và anh đều cố gắng thật nhiều trong công việc, mong có cuộc sống ổn định và có tiền để lo cho con một cuộc sống đầy đủ.

Có lẽ do mải mê quá việc kiếm tiền, cộng với sự tin tưởng quá mức ở chồng mình mà tôi đã chủ quan, không quan tâm nhiều đến anh, đến các mối quan hệ của anh.

5 năm sau khi kết hôn, anh chủ động thừa nhận với tôi đã có người phụ nữ khác, cô ta đang mang bầu, lúc đó con tôi mới được hơn 2 tuổi. Tôi thấy mình rơi xuống tột cùng của sự đau khổ, vì chồng không những phản bội tôi, lại còn có con với người khác và thẳng thắn đề nghị tôi ly hôn, vì anh đã yêu cô gái kia.

Tôi đã từng nghĩ sẽ níu kéo, kiểu gì cũng phải níu kéo, một phần vì tôi còn yêu anh, vì con tôi cần có anh, và phần quan trọng hơn là sự ích kỷ của bản thân tôi, tôi không muốn mình là kẻ thất bại trong hôn nhân. Càng không muốn anh dễ dàng bỏ tôi để đến với người con gái khác.

Nhưng tôi càng cố níu kéo thì anh lại càng muốn buông bỏ, chúng tôi cãi vã nhiều lần, anh bỏ đi không về với mẹ con tôi. Mặc tôi đau khổ, gào thét, anh đưa bồ đi ăn, đi chơi và cung phụng cô ta như một bà hoàng, điều mà trước đây anh đã làm với tôi.

Chính sự vô tình của anh đã giúp tôi tỉnh ngộ, tôi nhận ra rằng anh đã hết tình cảm với mình, nếu níu kéo, chỉ tôi chuốc lấy đau khổ mà thôi. Tôi chấp nhận ly hôn, nhưng vẫn luôn nghĩ về những nỗi buồn, tôi trốn tránh tất cả mọi người, kể cả bạn bè thân. Thậm chí, ai hỏi đến chuyện đó là tôi có thể khóc, hoặc nổi khùng lên với họ.

Sau nửa năm với cuộc sống như vậy, tôi nhận thấy mình cần phải thay đổi, nhìn nhận lại mọi chuyện theo hướng cởi mở hơn, thoáng hơn. Tôi chấp nhận sự thật là mình đã ly hôn, đang nuôi con một mình. Và thay vì chỉ chăm chăm vào những điều không tốt anh gây ra cho mẹ con tôi thì tôi lại tìm lại những ký ức đẹp chúng tôi đã có với nhau.

Chúng tôi đã từng hạnh phúc, nhưng bây giờ không được như vậy, tôi nhớ lại hết những quãng thời gian và nhận thấy mình cũng có nỗi một phần trong cuộc hôn nhân đổ vỡ ấy, và tôn trọng quyết định ra đi của anh, coi như duyên nợ đã hết.

Chấp nhận và buông bỏ giúp tôi vui vẻ trở lại và cởi mở hơn, bây giờ, tôi có thể đối diện với chồng cũ mà không oán hận, không trách móc. Tôi đã bước qua nỗi buồn ly hôn và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.

Theo An/Đất Việt

Link báo gốc: http://baodatviet.vn/tam-su/tinh-yeu/toi-da-manh-me-buoc-ra-khoi-noi-buon-ly-hon-3391381/

Thích

Tags: nỗi buồn | chúng tôi | níu kéo | Cuộc sống | chấp nhận | Đau khổ | nhớ lại | hôn nhân | bây giờ | như vậy

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

MỚI NHẤT

goto top