KINH DOANH

Trải nghiệm mê hoặc ở phố cổ Malacca, ly Mojito dùng ống hút giấy và nhịp đập phố thị dưới ánh sáng kinh kỳ Pavilion

TRÍ THỨC TRẺ   21/07/2019 • 11:57

Ngày làm việc cuối cùng của tôi với đất nước Malaysia kết thúc. Tối hôm đó, tôi tách đoàn để cuốc bộ vòng quanh Kuala Lumpur với mong muốn chờ đón những trải nghiệm mới mẻ sẽ đến như câu chuyện ngôi chùa ở cạnh thánh đường trong kỳ ký sự đầu tiên...

Đến Malacca hồi tưởng ký ức

Malacca nằm cách Kuala Lumpur 150km. Đây từng là tiền đồn chiến lược của Đại Anh đế quốc, sau hai lần sang tay từ người Bồ Đào Nha và Đông Ấn Hà Lan.

Cứ điểm Malacca canh giữ cho tuyến huyết mạch của hệ thống thuộc địa Nam Á. Tương truyền, nhà hàng hải lừng danh Trịnh Hòa của Minh triều đã một lần ghé thăm điểm hội tụ lịch sử này.

Tôi không đến được pháo đài của người Bồ Đào Nha nhưng đâu đó bên đường, tôi bắt gặp những họng pháo đen ngòm và hoen rỉ nằm rải rác. Phế tích trăm năm còn đây, minh chứng cho quy luật thời gian đã thấm biết bao suy tàn.

Hơn nửa thế kỷ trước khi liên quân Pháp - Tây Ban Nha đánh vào Đà Nẵng (1858), hải quân nước Pháp của Napoléon từng tiến hành thăm dò thuộc địa qua eo biển Malacca. Tuy nhiên, hệ thống tiền đồn thuộc Anh đã ngăn chặn cuộc phiêu lưu viễn dương này.

Ngày tôi đến, thành quách Malacca đang rực rỡ dưới ánh nắng chiều. Nguồn sử xanh vẫn còn ẩn mình bên trong các dãy nhà màu vàng cam, một trệt một lầu, chạy dọc khu phố cổ.

Bước qua nền gạch tàu, trú chân nơi mái đình của người gốc Hoa, tôi thấy cao xanh lồng lộng soi xuống giếng trời. Đâu đó trên những mái nhà cổ, một tiếng quạ kêu ngang lưng trời cũng đủ làm giật mình lữ khách.

Những chiếc xe quốc nội chạy trên đường phố Malacca

Trên những con đường xuyên qua khu phố cổ, tôi cũng thấy BMW, Mercedes, Toyota, Audi, Volkswagen, Honda chạy chung với hai hãng xe quốc nội Proton và Perodua.

Xe Proton có giá từ 35.000 - 130.000 ringgit (tầm 200 triệu đến 730 triệu đồng). Perodua đang thịnh hơn, có giá bán khoảng 22.000 - 90.000 ringgit (tầm 123 triệu đến 500 triệu đồng).

Tuy nhiên, hãng Proton được dự đoán sẽ sớm lấy lại phong độ trên thị trường Malaysia nhờ bắt tay với người bạn quen thuộc - Trung Quốc. Trước khi hợp tác với Proton, hãng Geely của Trung Quốc đã mua lại Volvo từ Ford. Ở Kuala Lumpur, Volvo và Proton cũng chia nhau một không gian showroom quay ra mặt tiền đường lớn.

Nửa quả trứng muối cũng niêm yết giá

Hành trình từ Kuala Lumpur đến thành phố cổ Malacca để thăm bệnh viện Mahkota dài 150km. Giữa đường cao tốc, chúng tôi ghé trạm dừng chân tầm 15 phút.

Ở các trạm dừng chân, chính phủ Malaysia khống chế mức giá chung. Một lon Coca tại đây bán ngang giá cửa hàng tiện lợi 7 Eleven tại Kuala Lumpur, khoảng 2,5-2,7 ringgit (tầm 14.000 đồng). Tuy nhiên, thức uống phổ biến này lại bị xếp vào khu vực bên trong.

Vị trí đắc địa nhất được dành cho tủ đồ uống tự động, trưng bày toàn mặt hàng quốc nội như nước ép hoa cúc, đậu nành, mãng cầu, me, sương sáo... Thỉnh thoáng, Red Bull và Nestle mới chen chân một vài sản phẩm.

Câu chuyện niêm yết giá trên các sản phẩm dịch vụ dường như trở thành nguyên tắc bất di bất dịch ở thị trường nước này. Một quả trứng chiên và nửa quả trứng muối tại trạm dừng chỉ có giá 1 ringgit (5.600 đồng) cũng được niêm yết công khai.

Thức ăn có giá trị nhỏ cũng được niêm yết tại trạm dừng chân

Niêm yết giá công khai đối với các sản phẩm được nhiều cơ sở kinh doanh ở Malaysia thực hiện

Khi ô tô xuất phát khỏi ngoại ô Kuala Lumpur tầm 5 phút, tôi thấy những chung cư cũ-mới đan xen, chạy dọc theo trục cao tốc. Ở Kuala Lumpur, dường như không thể tìm thấy cái gọi là 'nhà phố' kiểu Việt Nam.

Theo lời người hướng dẫn đoàn, chính phủ Malayisa quy định bất kỳ dự án xây dựng nhà ở nào cũng phải đảm bảo một tỷ lệ nhất định lượng sản phẩm giúp người thu nhập trung bình đủ khả năng tiếp cận. Ở Việt Nam, chúng ta có khái niệm 'nhà ở xã hội' và gói tín dụng 30.000 tỷ.

TIN TÀI TRỢ

Mặc dù Kuala Lumpur đang chứng kiến sự xuất hiện của các đại công trường xây dựng và hàng loạt toà nhà cao tầng mọc lên bên cạnh các kiến trúc cũ nhưng quy hoạch tổng thể hạ tầng nội thị và ngoại ô của họ khá khoa học.

Đi giữa những toà cao ốc có hình thái tinh tế, du khách không bị cảm giác choáng ngợp. Những không gian xanh và thấp tầng đóng vai trò chuyển tiếp liên tục xuất hiện nhằm giảm bớt áp lực cho một 'thành phố nén' sắp sửa dọc ngang đường tàu điện.

Từ cửa kính Pullman, trụ sở của MHTC hay phòng bệnh SunMed nhìn ra, lúc nào chúng ta cũng bắt gặp cảnh trí hài hoà như trong hình.

Ống hút giấy cho ly Mojito và câu chuyện dưới ánh sáng kinh kỳ Pavilion

Sau khi về Pullman, tôi phải giải quyết công việc đến 9 giờ tối. Tôi quyết định mang laptop ra quầy và gọi nước. Ly Mojito ở Pullman có giá 40 ringgit (tầm 220.000 đồng), bằng với loại cocktail tôi từng uống ở khách sạn Sofitel ở quận 1.

Rudin - nhân viên phục vụ của Pullman đem đến cho tôi một ống hút giấy rất đẹp và chắc chắn. Từ năm ngoái, các khách sạn lớn như Pullman đã bắt đầu sử dụng vật dụng thân thiện với môi trường. Đây cũng là chính sách chung của chính phủ Malaysia đến năm 2020.

Nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm, nhân lúc quầy vắng khách, tôi tranh thủ bắt chuyện với Rudin bằng tiếng Anh bồi, tiếng Mã Lai và cả Google translate.

Rudin năm nay 21 tuổi, vừa kết hôn, vợ anh hiện đang thất nghiệp. Mỗi ngày, Rudin chạy mô tô 15 phút đến Pullman. Ca làm việc của anh kéo dài tới nửa đêm.

Rudin đại diện cho một lớp người trong các xã hội đa tôn giáo, đa văn hoá và đa sắc tộc kiểu Ấn Độ, Malaysia, Indonesia. Họ khá dè dặt khi kể về câu chuyện đời mình. Họ quen thuộc như những gương mặt Rancho, Farhan, Raju trong phim 3 Idiots.

Ở độ tuổi rất trẻ, họ kết hôn sớm và làm công việc phục vụ tại những nơi có nhiều người ngoại quốc. Lúc họ tan tầm về nhà, ánh sáng kinh kỳ toả ra từ trung tâm sầm uất Pavilion đối diện đã không còn huy hoàng như vài tiếng đồng hồ trước.

Pullman ở Kuala Lumpur trong đêm, góc chụp từ Pavilion - ảnh : TheAugBunnies

Bỏ lại ánh sáng kinh kỳ Pavilion

Khi nghe tôi nói sẽ đi bộ một mình, Rudin nhìn vào túi laptop và khẽ nhắc 'Cẩn thận thưa anh'. Ở Pullman, nhân viên nào cũng có thái độ tốt. Khi bạn muốn đổi ngoại tệ, mua thuốc lá, nhân viên luôn báo trước: Cửa hàng bên ngoài được giá hơn !

Tôi chào Rudin, bỏ lại ánh sáng kinh kỳ Pavilion và cuốc bộ về hướng Petronas. Bước vào tầng trệt một chung cư cũ, tôi thấy những kiosk đề chữ karaoke restaurant tầm 30m2 còn nhấp nháy đèn màu.

Nhiều cô gái mảnh mai, ăn vận khá thoáng, tươi cười chào mời các vị khách qua lại. Cửa trước karaoke restaurant để mở và họ vẫn hò hát um trời. Đồng hồ điểm đúng 0h30 phút.

Bên cạnh những karaoke restaurant, nhiều khách nước ngoài còn tập trung ở các Cafe Club, nơi tiếng nhạc chỉ xập xình vừa đủ.

Khi trăng tàn trên hè phố, con đường dẫn đến Petronas bắt đầu thưa vắng bóng người....

Xa rời ánh sáng kinh kỳ Pavilion, tôi gặp ánh sáng vàng rực toả ra từ Public Bank. Thứ ánh sáng đối lập với màn đêm rã rời đang phủ xuống toà tháp đôi kiêu hãnh.

Đêm buồn đô thị ở Kuala Lumpur làm tôi liên tưởng nhiều hơn về yếu tố underground trong tâm hồn con người, văn hoá và xã hội Malaysia.

Những chiếc lá không dám trở mình bay, những người vô gia cư bốc vội bữa ăn lúc tàn canh của họ, mấy tay taxi gốc Ấn mệt mỏi ngồi thỏm bên vệ đường... Ánh sáng đô thành thấu tỏ từng mặt người và làm không gian Kuala Lumpur đặc quánh lại.

Cảm giác đó, tôi từng nghe một lần trong Phố buồn của Phạm Duy, khi ông viết 'Đường về trong mơ đêm đêm phố lớn thênh thang/Ánh sáng kinh kỳ tràn lan' ở đô thành Sài Gòn hơn nửa thế kỷ trước.

Bài tango của người nhạc sĩ lừng danh và Kuala Lumpur về đêm, mãi là sự huyền diệu dưới vòm trời đầy ánh sáng.

Theo Phương Danh./Trí thức trẻ

Thích

Tags: kinh kỳ | ánh sáng | Kuala Lumpur | sản phẩm | câu chuyện | ống hút | quốc nội | đồng hồ | quả trứng | niêm yết

MỚI NHẤT

goto top