TÂM SỰ

Trì hoãn đám cưới vì sợ mẹ chồng tương lai

NÔNG NGHIỆP VN   15/05/2019 • 10:20

Bố mẹ anh ấy có thế lực hơn nhà cháu, mẹ anh ấy không là viên chức như mẹ cháu. Nói để cô hình dung, mẹ chồng tương lai của cháu phong kiến hơn, khó tính hơn...

Cô Dạ Hương kính mến!

Nếu ở ngoài, có thể cháu gọi cô bằng bà vì cháu năm nay mới có 26 tuổi. Nhưng cô Dạ Hương là một thương hiệu, cháu xin được gọi là cô, bà nhé.

Chúng cháu yêu nhau từ khi cả hai đi học lớp 12 ở nước ngoài. Rồi vào đại học ở bên ấy. Rồi lại học thêm một năm công việc để khi về, dễ xin việc hơn. Cả thảy là 5 năm yêu nhau. Và như cô cũng đoán biết, chuyện sống thử không xa lạ gì với bạn trẻ Tây, chúng cháu cũng không thể khác.

Một năm chờ việc ở HN và hai năm đi làm nữa đã trôi qua. Đã đến lúc nghĩ đến chuyện phải cưới xin để về một mối. Bố mẹ hai bên không giục, nhưng cũng đã hỏi han các con định thế nào. Bạn bè nhiều đứa đã thành đôi và đã có con để bế bồng. Nói chung, việc gì đến sẽ phải đến, đúng không cô?

Cô ạ, người ta nói yêu sớm sẽ dễ chán chê đúng không cô? Cháu không cảm thấy lăn tăn gì người thanh niên cùng tuổi mà cháu đã chọn. Nhưng cháu là con gái rượu, dưới cháu chỉ là một em trai. Người yêu cháu cũng là trai một, trên bạn ấy là chị gái (đã có gia đình, đã sống riêng). Bố mẹ anh ấy có thế lực hơn nhà cháu, mẹ anh ấy không là viên chức như mẹ cháu. Nói để cô hình dung, mẹ chồng tương lai của cháu phong kiến hơn, khó tính hơn và cũng thực sự…ít hiểu những vấn đề xã hội liên quan đến con người, nghĩ suy, lối sống của giới trẻ.

Chính vì thế mà cháu lần khân cô ạ. Nhà cửa họ rất bề thế, nhà có người làm, nhưng có lẽ, cháu phải làm dâu rồi. Bố mẹ cháu nghe đến việc ấy, đã nhăn mặt, thương cháu cực mà cũng sợ cháu không kham nổi. Thế hệ này mấy ai giỏi giang như thời nghèo khổ của bố mẹ cháu nữa, đúng không cô? Vậy làm dâu kiểu gì? Và bầu bì, chữa đẻ, nghe đã hết yêu đời rồi cô? Vì sao cứ phải cưới xin cực kỳ tốn kém và lặn vặn, rồi phải làm dâu, rồi phải sinh con đẻ cái trong thời buổi trái đất không nơi nào an toàn và thực sự đáng sống cả?

Cháu không biết tính sao nữa cô?

---------------------

Cháu thân mến!

Tính ra, các cháu đã yêu và sống thử quá sớm. Hình như là khi cả hai vừa 18 tuổi, ở trời Tây. Cũng hay là từ bấy đến nay vẫn chưa phải sai kế hoạch dọc đường, để mà bỏ học nuôi con nhỏ.

Yêu như các cháu, không cách trở, không dè chừng gì cả, hồn nhiên, vui học, bố mẹ hai bên cung phụng đầy đủ. Khác gì đã là vợ chồng, suốt 5 năm dài. Vì sao người ta bảo yêu sớm là chán sớm? Là vì chuyện lứa đôi nó cuốn hút ghê gớm, không gì giống nó và không gì thay thế được nó. Nhưng ai cũng cả thèm chóng chán, cứ như thế, đều đều, sao không chán. Và các cháu đã sống như hôn nhân, có điều là không để có em bé mà thôi. Vậy thì mặt hấp dẫn của hôn nhân các cháu cũng hưởng thụ rồi, không còn như trong cái vòng hiểm nguy mà con người muốn tò mò, dấn thân, khám phá.

Nếu các cháu ở lại nước ngoài, có lẽ sẽ khác. Sống, yêu và có thể tan. Không sao cả, việc ấy cũng thường. Nhưng cả hai đã quay về và bắt đầu đời viên chức như bố mẹ cháu, như mọi người Việt. Có thể các cháu không bị áp lực kinh tế, nhưng gia đình và gia tộc là muôn thuở. Là sao? Là vẫn phải cưới, làm vợ, làm dâu, làm mẹ, làm một thành viên của tế bào xã hội Việt Nam một cách cần mẫn, hiệu quả. Để chi, để có hạnh phúc riêng hòa trong hạnh phúc chung với nhiều người mà chồng mình và mình đã từ đó sinh ra, bước ra thế giới học hành rồi quay về phụng sự nó.

Vấn đề là các cháu không trục trặc thì chuyện cưới xin sẽ phải diễn ra. Có chạy trời cũng không khỏi nắng. Cô không nghĩ cháu ngại chuyện làm dâu làm vợ và làm mẹ đến mức muốn bỏ của chạy lấy người. Đừng nghĩ độc thân là vui, đừng nghĩ khi trái đất biến đổi cùng với nạn nhân mãn và cả nguy cơ hạt nhân thì ai cũng chán sống và co mình. Còn xa lắm, hãy sống tự nhiên, sống trách nhiệm và sống bình thường đi nhé.

Có con là niềm vui cao cả nhất của người phụ nữ. Có thể vợ chồng trẻ sống riêng, bố mẹ chồng có người làm, bố mẹ chưa già, hãy để hai bên tự do đi đã. Khi cháu có con, ông bà sẽ là điểm tựa và khi ấy như mọi đôi, như mọi người, lại thấy có ông bà nội của con mình là hồng phúc. Nghĩ quá nhiều sẽ không dám bước qua , hãy có trách nhiệm với những việc mình đã chọn: yêu và cưới, làm vợ và có bổn phận với nhà chồng, có con và thực hành thiên chức mẹ, đơn giản và thiêng liêng, đúng trình tự làm người, không thoát đi đâu được.

Theo DẠ HƯƠNG/Nông nghiệp VN

Thích

Tags: mẹ chồng tương lai | làm dâu | viên chức | người ta | hình dung | trách nhiệm | gia đình | có thế lực | người làm | hạnh phúc

MỚI NHẤT

goto top